Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 33: Dạ Hoa Phu Nhân

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ta nhắc qua chuyện với nam nữ chính nguyên tác, quan tâm rốt cuộc là ai đang hãm hại Sở Đinh Lan, đồng thời cũng tò mò xem vị Dạ Hoa phu nhân rốt cuộc bản lĩnh gì, Phong Gian Nguyệt nghi ngờ, sảng khoái đồng ý luôn. Sở Đinh Lan tuy chần chừ, nhưng tựa như vì lời , ngày hôm qua bọn mới cứu nàng, nàng nhất định cũng ngại từ chối.

Nói đến vị "Dạ Hoa phu nhân" , Tiểu Vương từ góc thượng đế trong nguyên tác mới khả năng bói toán, nhưng mà, ở Phong quốc, bà đến với phận khác.

Có câu Lăng thị Bồng Lai cảnh, Phong quốc Hoan Dạ phường. Hoan Dạ phường là nơi thanh sắc nổi tiếng nhất kinh Trường Nhạc, mà Dạ Hoa phu nhân , chính là chủ nhân của Hoan Dạ phường. Quốc chủ Phong quốc Phong Gian Tuyết quan hệ mật với bà , giống như là bí mật công khai.

"Ta ở trong cung gặp qua bà một hai , nhưng bói toán," Phong Gian Nguyệt như , khẳng định lời đồn.

Tế Thú Đại Hội vặn kết thúc hôm nay, bốn bọn liền tranh thủ lúc rảnh rỗi, đổi thường phục, để Phong Gian Nguyệt đưa đến bái phỏng Hoan Dạ phường.

Phong Gian Nguyệt tự báo gia môn, bởi vì Dạ Hoa phu nhân đại danh đỉnh đỉnh, nếu nể mặt , còn chẳng thèm gặp mặt cả bọn. Ta và Lăng Thanh Vân cùng đến, tất nhiên ý định chủ động để lộ phận.

Cả đám mời qua cửa phụ, một thị nữ chừng mười lăm sáu tuổi đưa bốn đến phía phường, đó mở thiết gọi là "bàn đu dây" đưa bọn lên.

Dùng ngôn ngữ hiện đại giải thích thì, "bàn đu dây" tương tự như cái thang máy —— tạm thời gọi , tuy thời đại điện và thao tác máy móc—— tòa lầu tổng cộng bảy tầng, tầng bốn trở lên phép mở cho ngoài, mà bộ "bàn đu dây" thể trực tiếp tới tầng .

Ta còn thầm nghĩ trong lòng rằng thiết tồi, bằng ở nơi trăng hoa , kẻ phận bằng cửa chính, đường nhận thì vô cùng hổ.

Có điều, Dạ Hoa phu nhân , dù gặp chúng cũng sẽ nhận mặt.

Bởi vì, bà mù.

Nghe mù bẩm sinh, ngược , còn từng một đôi đồng t.ử dị sắc khuynh quốc khuynh thành. Bà gả cho một thương nhân, sống ngày tháng bình phàm. mà, trong trận chiến Bính Thần, khí thù định tăng lên, cho dù bình dân mang dòng m.á.u Dạ tộc cũng sẽ ảnh hưởng, tên thương nhân đó sợ tới mức dùng huân hương mù đôi mắt đó, đuổi bà khỏi nhà. Không gặp vận may tình cờ gì đó, bà mới ở Phong quốc kinh doanh một nơi trăng hoa thế .

Một lúc , thị nữ dẫn dắt bọn , gặp vị phu nhân ở một gian phòng tối kín đáo.

tưởng tượng chủ thanh lâu vô cùng đẽ mỹ lệ, cao quý, nhưng thấy thật, vẫn khỏi bất ngờ.

Dạ Hoa phu nhân đó còn trẻ, đôi đồng t.ử xám xịt tiêu cự. Dù cũng che giấu vẻ phong hoa tuyệt đại. Khuôn mặt trái xoan, cổ thon dài, làn da trắng nõn tinh tế, mặc một chiếc váy dài màu lục đậm bó sát , tôn lên đôi chân như đường cong mỹ nhân ngư, bên hông một chút thịt thừa cũng , khoác áo nguyệt bạch, cổ áo thấp, mơ hồ lộ chút khe núi, mơ màng đến mức th.ô t.ục.

Phong Gian Nguyệt bèn trình bày mục đích với bà , Sở Đinh Lan là Dạ, đêm qua tập kích, mời bà tính toán giúp, tìm kẻ chủ mưu.

Dạ Hoa phu nhân đệm hương bồ, tay nâng xanh chậm rãi xong mới : "Thật , năng lực bói toán, cũng Phong Nhị công t.ử từ ."

Lời , cả bọn đều sửng sốt một lúc. Chỉ là, chợt nghĩ , lẽ là khiêm tốn thôi, bằng Tiểu Vương bàn tay vàng, chẳng lẽ vô ích?

Quả nhiên, Sở Đinh Lan mở miệng: "Phu nhân, cần khiêm tốn, ở Bồng Lai cảnh từng , một hộ nông gia đêm hôm mất bò, mời xem xét, chớp mắt chỉ , kẻ trộm cao thấp mập ốm, chạy hướng đông là trốn hướng tây, đều tả tất cả."

Không cần , đây là tình tiết trong nguyên tác, điều Tiểu Vương đem nó gắn Bồng Lai cảnh, cũng coi như hợp lý, nơi đó lắm nhiều miệng, chút chuyện tầm phào cũng bình thường.

Phong Gian Nguyệt cũng phụ họa: "Dạ Hoa phu nhân, nể mặt tăng cũng nể mặt phật, việc mong đừng thoái thác."

"Haizzz," Dạ Hoa phu nhân thở dài, , "Thiếp còn ở kinh Trường Nhạc ăn buôn bán, mặt mũi Phong Nhị công t.ử thể nể. Huống chi vị cô nương cũng là Dạ, cùng tộc thì nên giúp. Chỉ là, một khi như , rõ luôn cách bói, để tránh thể đạt yêu cầu, cô nương thất vọng."

"Người ." Phong Gian Nguyệt cung kính đáp.

"Thiếp bói toán, đích thị bản năng lực gì đặc biệt, mà là ỷ một nguyên liệu. Thông qua nguyên liệu , phối hợp với một loại "dẫn" thích hợp, thời điểm thích hợp, sẽ hiện cảnh tượng xảy trong quá khứ một thời gian."

"Ví dụ," bà tiếp, "Việc tìm bò trong nông dân , ông cho , bò mất giờ Tý, còn đưa một sợi dây thừng buộc đứt "dẫn", cho nên mới thể giúp ông , giờ Tý, chuồng bò xảy chuyện gì... Nói như , các hiểu ?"

Ta Phong Gian Nguyệt và Lăng Thanh Vân hiểu bao nhiêu, nhưng lấy góc của hiện đại, một lúc tường tận.

Nó y hệt với xem camera giám sát!

Thời gian là giải thích nhất, bạn xem camera giám sát, một đoạn thời gian cố định; "dẫn" mà bà tương đương với góc camera ở chỗ nào; mà nguyên liệu theo lời thì giống như chiếc camera.

Phương pháp giật , thể lợi hại.

Mặt lợi là, mắt thấy là thật, nó tái hiện bộ cảnh tượng, thể lấy tất cả thông tin chân thực nhất, cần hoài nghi đáp án chủ quan, giấu giếm gì;

mặt lợi còn nhiều hơn. Nói cách khác, thuật bói , nhiều điều kiện hạn chế, hơn nữa chỉ thể hiện đoạn thông tin ngắn.

Thời gian gian đều mênh m.ô.n.g như hải, chủ bò thể dễ dàng bò mất giờ Tý, nhưng chúng kẻ trộm những gì quan trọng, khi nào? Đây giống như bạn kiểm tra camera, nhưng ném cho cuộn phim ba năm mặt.

Bốn bọn thương lượng một lát, nghĩ đến đám trộm xuống tay đêm qua, khả năng chắc là ủ mưu từ lúc , cuối cùng Sở Đinh Lan tự chọn thời điểm là trưa ngày hôm , mời pháp sư xem giúp.

Đến lượt "dẫn", Lăng Thanh Vân dường như chợt nhớ gì đó, móc một cái bao từ trong n.g.ự.c, mở , chính là tấm lệnh bài kẻ đêm , hỏi: "Cái ?"

Dạ Hoa phu nhân đón lấy, tay cẩn thận sờ, cuối cùng gật đầu: "Được."

Thời gian và vật dẫn xác định, Phong Gian Nguyệt liền hỏi: "Theo lời của Phu nhân, nguyên liệu là cái gì?"

Dạ Hoa phu nhân : "Đã sai nô tỳ lấy, xin Nhị công t.ử tạm thời đừng nóng vội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-33-da-hoa-phu-nhan.html.]

Vừa xong, thị nữ chuyển đến một kiện bình bát gốm đen, bát ba chân, tạo hình cổ điển, to như một cái bể cá cỡ , phía dùng sọt tre nắp, tuy ô vuông thông khí nhưng chẳng rõ bên trong là thứ gì.

Sau đó thị nữ liền kéo cửa sổ, gian nơi đột nhiên tối ít, mấy bọn ở đó, mơ hồ cũng cảm thấy cảm giác nghi lễ trang trọng.

Dạ Hoa phu nhân thắp hai ngọn nến, chậm rãi kéo nắp bát .

Ta mang theo tò mò mãnh liệt, nín thở ngưng thần ngó sang.

Bên trong là nửa bát nước trong, một đóa hoa đang bay bay mặt nước.

Ta bao giờ thấy loài hoa như : Nó như là nhiều mảnh gương vỡ tạo thành, hình dạng tựa sen, mỗi một cánh hoa dường như đều đúc từ vân mẫu kim cương, mang theo một loại ánh kim sắc lạnh, ở phía hiện bóng .

Trông mặt mà bắt hình dong, nghĩ thể gọi loài hoa là: Hoa kính.

Phu nhân đem ngón tay thon dài phủ bình bát, giống như đang cảm thụ nước bốc lên, đó trong miệng lẩm bẩm, giống như bốn câu thơ: "Lấy hồn để thề... Lấy m.á.u để chứng... Thế gian soi chiếu... Minh xét rõ ràng..."

Nói xong, bàn tay của bà mà móc một con d.a.o, đ.â.m lên cánh tay , m.á.u tươi lập tức nhỏ trong nước, lan thành sợi tơ đỏ.

Sau đó, bọn chăm chú xuống, đóa hoa như gương , bắt đầu xoay tròn, sáng rực trong trung, chiếu màu sắc kỳ quái, đó một mảnh rực rỡ tản bộ phòng, bộ thời , giống một chiếc kính vạn hoa khổng lồ, mà bọn đều trong kính vạn hoa .

Tiếp theo, cảm giác bản chính giống như đang xuyên qua mây, bốn phía gian, mặt đất tất cả đều vặn vẹo, biến hình, hóa thành một cảnh tượng khác.

Đây là một gian phòng lớn, trong phòng đều là bé gái nhỏ tuổi, cao thấp mập ốm đều , giống ở chỗ là tay đều trói lưng, biểu cảm cực kỳ gấp gáp, hơn nữa, đồng t.ử của bọn họ hoặc lam hoặc lục, hoặc mang màu đỏ, hoặc vàng nhạt, tóm là —— bộ đều là huyết mạch Dạ tộc.

Bọn họ dám chạy trốn, thậm chí dám lớn tiếng chuyện, bởi vì trong phòng kẻ trông coi —— là chủ nhân của lệnh bài , đang xe lăn, mặt ẩn trong mũ choàng, từ một phía căn phòng quét qua .

Ta thể thừa nhận, thời điểm Sở Đinh Lan chọn cực kỳ đen đủi, bởi vì khí áp lực như , căn bản ai chuyện, cũng ai đối thoại với tên canh gác đó, ngoại trừ thấy một đám bé gái Dạ ăn h**p, căn bản thu tin tức hữu dụng nào.

Thời gian cứ như một phút một giây trôi , nhịn , rốt cuộc cũng một nhà, hình như là đổi ca với tên què , bọn họ còn một câu.

"Có chắc đó là Dạ Cơ ?"

...

Đáng tiếc, đúng lúc đều dựng lỗ tai , ánh sáng đột nhiên tắt ngấm, ảo cảnh mắt đều tiêu tán.

Cả đám ngã về hiện thực.

Ta sang, đóa hoa châm hết, cháy thành bụi tro bạc.

Dạ Hoa phu nhân thu tay, phát một trận ho dài tê tâm liệt phế, miệng vết thương cánh tay cũng nhuốm m.á.u. Thị nữ vội vàng chạy lên, vỗ về giúp bà dễ chịu.

"Đã xong á?" Sở Đinh Lan như mới tỉnh mộng, hỏi.

"Xin , vì hoa kính cháy hết ," Dạ Hoa phu nhân thở hổn hển đáp .

Chúng mấy mặt , lăn lộn một buổi, thấy hố càng nhiều, chứ chẳng tìm bất kỳ đáp án nào, cả đám khó giấu nổi vẻ thất vọng.

Liên quan đến an nguy của Sở Đinh Lan, Phong Gian Nguyệt cũng vội vàng, với Phu nhân: "Vậy đủ manh mối! Nghe cũng là Dạ, vì đồng tộc, chẳng lẽ thể giúp Đinh Lan, giúp những đứa bé đó ?"

Dạ Hoa phu nhân thu tay, trầm mặc một lúc, thị nữ bưng lên nước , bà chậm rãi uống, bọn cũng kiên nhẫn chờ đợi.

Chờ đến khi bà đặt chén lên án mới mở miệng, giọng trầm hơn lúc nãy nhiều: "Thiếp mới , cũng thần dị gì cả, cùng lắm là dựa loại nguyên liệu thôi. Thứ là "hoa kính", chỉ huyết mạch Dạ tộc mới thể kích hoạt. Là bí bảo bất truyền của Dạ tộc."

Phong Gian Nguyệt vui vẻ : "Đinh Lan cũng là huyết mạch Dạ tộc, chừng nàng cũng thể kích hoạt? Hoa còn ?"

Dạ Hoa phu nhân lắc đầu: "Hoa là ngẫu nhiên tìm hồi trẻ. Vừa , là đóa cuối cùng. Nếu vì Phong công t.ử phận cao quý, dùng để cứu , thì vốn định lưu trữ ."

Cả bốn đều hiện lên biểu cảm bối rối. Thừa một đóa cuối cùng, mà sớm , bọn cẩn thận một chút .

Phu nhân tiếp: "Hoa vật cát tường, kích hoạt tốn m.á.u hại tim, mong các vị truy tìm nó."

câu , như là khuyên nhủ, nhưng lọt tai kẻ khao khát theo đuổi, là một ý khác.

Phong Gian Nguyệt ánh mắt sáng ngời: "Người , nghĩa là thế gian vẫn còn loại hoa , thể tìm ?"

Phu nhân liên tục xua tay, khổ sở khuyên vài câu. lúc Phong Gian Nguyệt, Sở Đinh Lan nào chịu , vẫn truy lùng, tìm đáp án.

Cuối cùng, Dạ Hoa phu nhân đành thở dài, đó thốt : "Theo , đời lẽ còn nơi tồn tại loài hoa , duy nhất một nơi, nhưng sương mù quanh năm, khó tới."

"Nơi nào?"

Phu nhân nhẹ nhàng hé miệng, cất lên một địa danh và Lăng Thanh Vân đều giật : "Đảo Lưu Tiên..."

 

 

Loading...