Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 3: Lý Do Khó Nói: Ta Chính Là Đọc Lậu Mà Không Đủ Tình Tiết...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thừa cơ hai bọn họ đ.á.n.h kịch liệt, một bên nhúng tấm vải chậu đồng rửa mặt, che kín miệng mũi, một bên dùng chân nến đốt chiếc mành lụa, ném ngoài cửa sổ, từ ngoài xa cũng thể thấy, căn phòng cuồn cuộn khói bốc lên.

Hai con gà chọi thấy lửa cũng kinh hãi, Phong Gian Nguyệt mặc kệ Lăng Thanh Vân, chạy tới giúp dập lửa. Mà Lăng Thanh Vân bên , theo hiểu của , là nhân vật phản diện, nhưng tuyệt đối là đồ ngốc, ngược còn cẩn thận, giỏi ngụy trang, từ tới nay đều giữ hình tượng mặt , cho nên chuyện nhất định cũng hiểu . Khói đặc nhanh sẽ đưa đến, nếu đó động thủ, trừ phi thể trong hai ba chiêu cực nhanh gi.ết ch.ết Phong Gian Nguyệt và , bằng chỉ sợ khi xuống tay ngược còn liên lụy.

Quả nhiên, Lăng Thanh Vân ngoài tường lửa, u quang mờ ảo trong mắt biến đổi vài , đó khe khẽ một câu: "Khả Tâm , nàng , thì cũng nghĩ cho bản , nghĩ cho thanh danh của mấy nhà chúng chứ..."

Câu dứt, trong nháy mắt khuôn mặt biến sắc, từ từ lấy dải lụa trắng, thanh trường kiếm ngược bỏ qua một bên, cởi chiếc áo choàng diễm sắc, hô to: "Cháy ! Cứu mau! Cứu Khả Tâm của mau!" Vừa kêu, nhảy đám lửa, hoảng loạn dập tứ phía, chẳng khác nào đại trượng phu đang lo lắng cực độ cho ái thê.

Kỹ thuật diễn xuất , thầm thốt lên một tiếng: là ảnh đế ha!

Không ngoài dự kiến, động tĩnh lớn như thế, kéo tới đông , lúc đầu là thái giám trong cung, đó Quốc chủ và Phu nhân gặp nguy hiểm, tự nhiên thêm đám triều thần quyền quý, con cháu thế gia cũng ùa .

Ta lúc mới phản ứng , là sinh thần An Khả Tâm , tám phần là họ hàng thích đều tới, đây cũng là lý do tại Phong Gian Nguyệt ở gần chỗ , mà mấy quốc gia nơi đây hơn phân nửa đều quan hệ họ hàng, cho nên nháo một trận như mà cũng kinh động tới cả quốc gia...

Cũng may lửa nhanh khống chế, đám cung nữ thái giám nhiệt tình tiến lên đỡ lấy ba bọn . Tuy lúc đầu dấp nước , nhưng khuôn mặt cũng tránh khỏi mà đen nhẻm, cả ho khan ngừng, điều hai kẻ thì t.h.ả.m hại hơn. Đường đường là hai mỹ nam t.ử, kẻ thì y phục cháy xém mất một mảng lớn, rũ lả tả xuống, chẳng khác nào biểu diễn thời trang đường lớn, kẻ thì thiêu mất một bên lông mày, thành đại hiệp trụi mi.

"Khả Tâm! Thanh Vân!" – Một thanh y nữ t.ử bỗng chạy như bay tới, bất chấp ngăn cản, nhào lên ôm c.h.ặ.t và Lăng Thanh Vân. – "Làm thành bộ dạng ?"

Sau đó giương mắt thấy Phong Gian Nguyệt, khỏi cất tiếng: "Gian Nguyệt cũng ở chỗ ?"

Nữ t.ử đó xiêm áo màu chàm, làn da trắng nõn tựa như ngọc, theo nàng chính là con cầm điểu đang vỗ cánh phành phạch, nàng dừng , nó liền bay tới đậu vai.

Ta qua đó, thấy con chim ước chừng chỉ hơn kém con hỉ thước một xíu, cả màu chàm, mà từ cổ trở lên màu đen, phía đuôi chiếc lông xanh cực dài, cái mỏ và móng đều son đỏ ch.ót, phối một chút vô cùng diễm lệ, hài hoà.

Ta nhận , cái thứ ở hiện đại gọi là chích chòe xanh mỏ đỏ, nếu thì thể soi ảnh, lĩnh hội một chút vẻ của nó. Loại lông đuôi dài, địa phương còn gọi là "Lam Phượng Hoàng", là "Thanh điểu" trong truyền thuyết cổ, thể chính là lấy nó nguyên mẫu.

Nữ chủ nhân con chim mà mặt thoa phấn, chỉ điểm một chút son môi, cái khiến nàng và con chích choè xanh mỏ đỏ vai qua vài phần hòa hợp, đều là xanh lam giữa xen chút đỏ, nhưng vẻ diễm lệ hề quyến rũ dung tục, ngược càng khiến nàng trở nên đoan trang cao quý, chút giận mà uy.

Chính vì thế, cũng lờ mờ đoán nàng là ai: An Ngọc Noãn, quốc chủ của An thị, cũng là tỷ tỷ cùng cha khác trong nguyên tác của .

"Sao thế ?" – Phong Gian Nguyệt tiếp lời nàng , lạnh . – "Tỷ kêu Khả Tâm thuật xem phu quân , đang cái quái gì với ?"

Một câu , hàng trăm đôi mắt đồng loạt chằm chằm , từ thái giám trong cung, cho tới quan quý tộc, đều Quốc chủ và Phu nhân phu thê ân ái, bây giờ Phong Gian Nguyệt kêu An Khả Tâm tố giác phu quân của chính , còn đủ rớt tròng mắt của bọn họ .

Lăng Thanh Vân cũng chằm chằm , thể sự khẩn trương gấp rút từ trong ánh mắt , chỉ là ở giữa ngăn cách bởi Phong Gian Nguyệt và An Ngọc Noãn, cũng thể , chỉ đành cầu nguyện còn nhớ tới tình phu thê bao năm thôi, hoặc dám bước uy h**p, sự tình .

, đích thực cũng chút tính toán nhỏ.

Nếu , phu quân g.i.ế.c , và vấn đề tiếp theo chính là, lý do , g.i.ế.c ?

Mà nhắm vấn đề , hiện tại chỉ : Một cung nhân với , Lăng Thanh Vân bạo hành đích mẫu, g.i.ế.c cha đoạt vị, An Khả Tâm căn bản chỉ lén tìm đối chất, khiến cho động sát tâm.

Có điều, một lý do khó : Đoạn , chính là lậu mới !

Truyện lậu tuồn một đoạn dài loạn chữ, đoán mò, nuốt cả quả táo mà xem bừa, tính cơ hội sẽ mua bù đắp, kết quả là ngày mai ngày mai.

Cho nên mới , Thuận T.ử cáo trạng , nhưng cáo trạng như thế nào.

Ta đây? Câu đầu vênh câu , đó thì ném câu "Đoạn "? Lời lời khớp, chẳng đủ chứng cứ mà hạ Quốc chủ luôn luôn giữ hình tượng ?

Lùi một bước, ngay cả khi kéo Thuận T.ử , nhưng nàng chỉ là một tiểu cung nữ, lời đủ tin ? Nàng thật sự chứng cứ ? Hay là nàng kẻ khác sai khiến? Nếu đối mặt với tất cả , chịu áp lực, nàng thật lật lọng? Chuyện cũng chắc.

Mà lên án nghiêm trọng như thế, khác nào một quả b.o.m, ném thì cách nào thu hồi . Một khi khai, mà cách đẩy ngã Lăng Thanh Vân, còn đang quốc chủ, đó ai sẽ c.h.ế.t như thế nào?

Nghĩ đến đây, nhanh ch.óng dừng , góc khác tự hỏi.

Nếu tố giác , thậm chí còn giúp che giấu? Dĩ nhiên thể tránh đủ loại tình huống tồi tệ, cũng sẽ gây chấn động gì.

mà, An Khả Tâm cùng đối chất, dựa bản tính của vị "phu quân" , nhất định hiểu lịch sử đen của , ai thể bảo đảm rằng đầu cho một nhát d.a.o? Rốt cuộc cũng chỉ miệng c.h.ế.t mới là kín nhất.

...

Cho nên, ngắn , nghĩ hướng , cũng đúng, cũng đúng. Sắc mặt trở nên tái nhợt, mồ hôi lạnh úa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-3-ly-do-kho-noi-ta-chinh-la-doc-lau-ma-khong-du-tinh-tiet.html.]

Phong Gian Nguyệt thấy sắc mặt , khỏi : "Khả Tâm, chứ?"

Mà câu nhắc nhở, trong cái khó ló cái khôn.

Thôi, đành đem ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống nữa!

Ta đột nhiên nhanh trí, phá lên ngây ngô, kéo chân nến qua, đột nhiên châm cháy chút vải còn sót trong phòng.

Mấy Đại quốc chủ vây quanh , tất nhiên sẽ để thành công , Phong Gian Nguyệt cũng vội vã đoạt lấy chân nến, còn thuận thế mắt nhắm , hét lên một tiếng loạng choạng ngả về phía .

Ta cố ý ngả về phía An Ngọc Noãn, để tránh phu quân đó nhân cơ hội xiên cho một đao. Trước khi gục xuống còn hé mắt quét xung quanh một vòng, nơi là văn thần võ tướng, danh môn thế gia, ai nấy đều há hốc miệng, tưởng chừng thể nuốt trọn một quả bóng đèn.

Tỷ tỷ nhanh tay lẹ mắt, thấy suýt nữa đập gáy xuống đất liền hoảng loạn một phen đỡ lấy , thất kinh hét lên: "Khả Tâm, Khả Tâm, ?" Lăng Thanh Vân cũng vội vàng tiến lên đỡ , trong miệng gấp rút gọi thẳng tên.

Ta một phen đẩy mạnh , mắt hạnh trợn to, gầm lên một tiếng: "Ngươi là ai?! Đừng chạm !"

Không khí xung quanh bỗng chốc vô cùng yên tĩnh. Một cây châm rơi mặt đất cũng thấy.

Nếu miệng đám đó thể nuốt trọn một quả bóng đèn, thì bây giờ nhất định là quả bóng đá cũng thể nhét vô...

Một giây , mới cung nhân cẩn thận : "Phu nhân, ? Ngài là đương kim Quốc chủ, là phu quân của mà..."

"Nói hươu vượn!" – Ta quát. – "Ta là quả phụ, vốn đang thủ tiết nhiều năm, chờ triều đình ban đền thờ một đời vẹn tròn trinh tiết, lấy phu quân!"

Ta ở đại học từng tham gia câu lạc bộ hí kịch, đây là một đoạn thoại trong vở diễn, lúc thường xuyên phê bình là kỹ thuật diễn thái quá, nhưng giờ mặc kệ, thái quá thì cho thái quá luôn.

Quần chúng vây xem nén nổi tiếng , Lăng Thanh Vân thấy hai chữ quả phụ, cho dù khuôn mặt ôn hoà cỡ nào, cũng chẳng che giấu cái trán nổi đầy gân xanh đang âm thầm giật giật.

Hoặc là , nhưng thì đến cùng, lên giữ lấy mặt Phong Gian Nguyệt, xoa kêu : "Con ơi, con , nương xong giày thêu mũi hổ cho con ..."

Lăng Thanh Vân định lên cản , thuận tay đem nước mũi bôi lên .

...

Quần chúng ăn dưa trợn mắt há hốc mồm, vị quan chức thấp nhất ở cùng dám , thấy bọn họ kẻ nào kẻ nấy bả vai nhịn đến mức run lên.

An Ngọc Noãn thật sự , ho nhẹ một tiếng.

Lăng Thanh Vân cũng là kẻ tinh quái, thấy tình hình như , lập tức mượn gió bẻ măng, nức nở : "Bệnh cũ, bệnh cũ của Khả Tâm phát tác..."

"Bệnh cũ gì?" – An Ngọc Noãn vội hỏi.

"Khả Tâm nàng ... Từ khi hài t.ử bất hạnh , quá mức đau buồn, thỉnh thoảng phát bực, mất trí như thế ." – Hắn xong liền hướng về phía quần chúng ăn dưa. – "Chuyện trong nhà tất nhiên thể bêu ngoài, hôm nay thật sự để các vị đại gia chê , mong chư vị suy bụng bụng , coi như thấu hiểu nỗi khổ của mất con cái ..."

Vừa , khóe mắt nhỏ một giọt lệ lớn, nam nhân nước mắt nhưng dễ dàng rơi, chẳng qua là vì thật sự thương tâm, là quốc chủ, một màn thật là cảm động.

"Ngươi bậy!" – Phong Gian Nguyệt quát lớn. – "Ngươi... Ngươi ức h**p Khả Tâm, dám !"

Lăng Thanh Vân còn đáp lời, trừng mắt, Phong Gian Nguyệt rộ lên: "Ha ha, ha ha, tới thử , nương cho con đôi giày mũi hổ ?"

Phong Gian Nguyệt: "..."

Nói xong c.ắ.n nhầm lưỡi, hộc một b.úng m.á.u.

Lăng Thanh Vân hô lên: "Còn đợi cái gì nữa, mau gọi Ngự y tới!"

Một trận nháo càng lúc càng chẳng thể thống gì, Phong Gian Nguyệt phỏng chừng lo lắng cho an nguy của , thêm gì nữa.

Ta thầm thở phào một , thuận thế một đám ma ma trong cung cõng ngoài.

Ta chắc chắn ngày mai cái tin Quốc chủ phu nhân Lăng quốc nổi điên nhất định sẽ trở thành chủ đề bàn tán trong giới quý tộc.

Bất chấp nhiều như , một hôm dại thì nhưng ngày mai là chuyện khác. Có điều ít nhất hôm nay m.á.u phun tung toé như trong nguyên tác, hơn nữa bởi vì bệnh, An Ngọc Noãn tám chín phần cũng sẽ ở vài ngày coi chừng chăm sóc, tạm thời coi như nguy hiểm đến tính mạng.

Lữ hành ở nhà sát nhân, giả ngây giả dại, thật sự là lựa chọn nhất...

 

 

Loading...