Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 28: Chúng Ta Đúng Là Có Duyên Phận
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tế Thú Đại Hội sắp kết thúc.
Đại hội mệt c.h.ế.t, đưa chủ ý, phối hợp diễn xuất, buổi tối còn ngủ một chiếc giường kể chuyện cổ tích cho . Cũng may là hồi đáp, nửa tháng trôi qua, thể cảm thấy thái độ của Lăng Thanh Vân đối với bắt đầu đổi —— loại đổi khó hình dung, bởi vì ngoài , vẫn thấy vô cùng dịu dàng, nhưng cảm nhận , chấp nhận ở bên cạnh, trở thành chiến hữu của , hoặc là cùng thành tội phạm.
Đếm ngược ngày hôm , cả hai đang dùng cơm trưa trong doanh trướng nhà .
Đồ ăn tôm khô.
Kể cũng kỳ, thích ăn tôm to, nhưng ghét tôm khô, từ nhỏ ghét. Cho nên nhặt hết đám tôm khô ngoài, đặt ở cạnh mâm.
Khóe mắt liếc thấy, Lăng Thanh Vân cũng bắt chước y hệt.
Chuyện chút mừng thầm, cảm thấy cả hai bỗng dưng sự trùng hợp ngẫu nhiên, cách cũng kéo gần một chút.
lúc , bên ngoài đột nhiên truyền đến âm thanh cực lớn của vật nặng rơi xuống đất, sợ tới mức co rụt cổ, ngước lên thấy hạ từ trời xuống như con ngỗng trắng.
Một đám thị vệ khẩn trương chạy đến, đồng loạt giơ giáo .
Sau đó nọ chợt lên, phủi phủi , cánh hoa rơi dần xuống đất.
Đó chẳng là Phong Gian Nguyệt ?
Lăng Thanh Vân , khuôn mặt mang vẻ tươi , nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi: "Sao ngã c.h.ế.t ..."
Đương nhiên, bước tới phạm vi đối phương thể thấy, lập tức lời, : "Gian Nguyệt, ngươi tới đây?"
Phong Gian Nguyệt chạy , chụp : "Đừng nữa, hôm nay một đống đại cô nương với tiểu tức phụ đổ xô đến chỗ ."
"Ồ, đúng là khiến hâm mộ." Lăng Thanh Vân tủm tỉm , cũng là đang khen là trêu chọc.
"Hâm mộ cái gì? Ta với bọn họ rằng bản ý trung nhân, bọn họ vẫn chịu buông tha."
"A?" Lăng Thanh Vân giương mắt , cất một câu chấm hỏi đầy ý vị sâu xa.
"Chính là Sở cô nương từng gặp ở Bồng Lai cảnh ."
Lăng Thanh Vân lúc mới thả lỏng, rộ lên: "Tính cũng thật đáng mừng, đỡ quấn lấy Khả Tâm nhà ."
Phong Gian Nguyệt chút bực, bàn đầu tiên: "Ngươi cái gì? Thứ nhất, ý với Khả Tâm là khi còn nhỏ, thứ hai, nảy sinh tình cảm nhưng giờ vẫn giữ phép tắc, khi nào lì lợm la li.ếm, dùng thủ đoạn đê tiện?"
Lăng Thanh Vân liếc một cái, bất mãn : "Nói cứ như dùng thủ đoạn đê tiện ."
"Ngươi đương nhiên là thế!"
Lăng Thanh Vân trợn hai mắt, ở một bên cũng thấy khẩn trương, chờ xem Phong Gian Nguyệt sẽ gì tiếp theo.
Kết quả Phong Gian Nguyệt chỉ mâm cơm của Lăng Thanh Vân, bên cạnh mâm là một đống tôm khô.
"Khả Tâm, với , rằng thích tôm khô ?"
Ta: "A? À..."
Phong Gian Nguyệt: "Muội xem, chuyện chứng minh và duyên phận. Thực tế là, vốn thích nhất là tôm khô, nên mới giữ đến cuối bữa để ăn!"
Ta: "..."
Lăng Thanh Vân nhướng mày: "Phong Gian Nguyệt... Ngươi thể lượn một cách êm xuôi ..."
Hai kẻ dở đấu võ mồm, nửa ngày vẫn chen câu nào, mãi lúc mới nhanh nhẹn đến đổi đề tài: "Gian Nguyệt, Sở cô nương ở cùng ngươi ?"
"Ta thuê cho nàng một gian nhà riêng ở phía tây khu vực săn b.ắ.n," Phong Gian Nguyệt đáp, "Rốt cuộc bây giờ nàng vẫn quý tộc, Tế Thú Đại Hội. Có điều, tính hôm nay chuyện với ca, cả đời chỉ gắn bó với nàng !"
Nhắc tới Sở Đinh Lan, Phong Gian Nguyệt một tràng, xem hổ là nam nữ chính nguyên tác, hấp dẫn vô cùng tự nhiên.
"Gian Nguyệt ," Lăng Thanh Vân lúc cũng lộ vẻ mặt nghiêm túc, cẩn thận hỏi, "Sở cô nương huệ chất lan tâm (1)... Chỉ là, xuất ... Rốt cuộc vẫn thấp, ngươi... Thật tình cưới nàng chính thất ?"
(1) Huệ chất lan tâm: Cao nhã thanh khiết.
"Đương nhiên," Phong Gian Nguyệt trừng mắt, "Có câu nhất sinh nhất thế nhất song nhân (2), chẳng lẽ ngươi định để Khả Tâm ?"
(2) Nhất sinh nhất thế nhất song nhân, tương tư tương vọng bất tương : Một đời một kiếp một đôi, cùng nhớ, cùng hướng về nhưng thể bên .
Lăng Thanh Vân móc cũng tức giận, bộ dáng dịu dàng đáp: "Xem ngươi kìa, còn trách ngược . Ta đây đang lo lắng cho ngươi , ngươi cảm thấy ca đồng ý ?"
Phong Gian Nguyệt tiếp: "Ngẩng đầu thẹn với trời đất, cúi xuống chẳng thẹn với lương tâm. Ta cưới cô nương yêu, liên quan gì đến khác!"
Ta ở bên cạnh nhai rau cần, im phăng phắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-28-chung-ta-dung-la-co-duyen-phan.html.]
Ta trong nguyên tác nhà tuyệt đối đồng ý, bởi nên Phong Gian Nguyệt mới đả thương chú bác trong nhà. Đây là một cảnh nổi tiếng trong nguyên tác, kết hợp với cái câu vàng son cực kỳ vang dội và uy lực , nhiều fan đem để trích dẫn.
Tuy ... Ta thấy xót chú bác nhà , cảm thấy nuôi thằng cháu trai như còn bằng cả giữ miếng xá xíu.
lúc , bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, đất khẽ rung lên, thị vệ chạy bẩm báo, vệ sĩ Phong quốc ở khắp nơi tìm kiếm Phong Gian Nguyệt, là ca cho gọi, hỏi chúng thấy .
Chỉ thấy Lăng Thanh Vân khẽ mỉm , tay đưa lên bên miệng, hướng ngoài cửa hô to một tiếng, giọng như chuông lớn: "Ở chỗ ! Vào !"
Vệ sĩ Phong gia ùa hết trong, đ.ấ.m xoa, lôi Phong Gian Nguyệt .
Ta ở phía xa còn thấy tiếng hét vọng : "Lăng Mộc Vân, ngươi là cái đồ tiểu nhân đê tiện, ngươi đang trả thù vạch trần chuyện tôm khô ——"
Phong Gian Nguyệt rời xong, hạ nhân liền tới thu dọn chén đũa, trong phòng còn mỗi hai bọn .
Lăng Thanh Vân khôi phục nụ mê ly như thường ngày, đang suy nghĩ cái gì. Sau một lúc lâu, như thì thầm: "Sở Đinh Lan? Thú vị..."
Sau đó chợt chuyển sang : "Ngươi nàng ?"
Vốn dĩ trong lòng lo sợ, nhưng vẫn giả c.h.ế.t chơi đùa, hỏi như , liền vội vàng đáp: "Biết, ngươi từng dẫn chúng đến Bồng Lai cảnh, đều thấy ?"
Lăng Thanh Vân , trong mắt chút kim sắc lướt qua: "Ta đang hỏi, ngươi quen ?"
"Hả? Chẳng lẽ ngươi đang An Khả Tâm?" Ta tiếp tục cố gắng giả ngu, "An Khả Tâm cũng nàng , ngươi từng nàng đến Bồng Lai cảnh xem biểu diễn?"
Lăng Thanh Vân một nữa lặp vấn đề, trọng âm vô cùng rõ ràng: "Ta đang hỏi, ngươi, quen nàng ?"
Ta bản giấu nổi nữa, bắp chân bắt đầu chuột rút... Lăng Thanh Vân phát hiện?
"Cũng khó," Lăng Thanh Vân như thấu suy nghĩ của , , "Sở Đinh Lan hôm đó biểu hiện vốn bất thường, mà câu "về hiện đại" ngươi , chắc cũng là lẩm nhẩm với khí nhỉ? Đối chiếu hai bên, sẽ kẻ kỳ quái chuyện cùng ngươi."
Duỗi đầu là d.a.o, rúc đầu cũng là d.a.o, thú nhận.
" , nàng là bạn học của , tên thật chỉ một chữ Sở, lúc sách thích Phong Gian Nguyệt, vì nguyên nhân gì, cũng xuyên cùng đến."
"Thú vị," Lăng Thanh Vân dùng ngón tay vê cằm, "Ngươi từng , ngươi truyện lậu, tám phần là, nàng nhiều cốt truyện hơn ngươi?"
Lời đột nhiên chút đau đớn, đành nheo mắt .
Ta logic đằng câu hỏi của , là một công cụ, thể thế.
mà, nghĩ , nếu ở lập trường của thì ?
Ta chắc cũng sẽ suy nghĩ y hệt như , hề nghi ngờ. Hai công cụ, chọn cái hơn là chuyện thường tình.
Chúng cùng là một loại .
Hưm... Ngoại trừ chuyện ghét tôm khô.
Lòng tự tôn tổn thương nghĩ cách nào cầu xi, thẳng , cực kỳ thành thật mà phun một chữ: "."
Hắn tựa hồ ngạc nhiên sự thẳng thắn bất ngờ của , tiện đà nghiêng đầu xuống một cái: "Ngươi sợ bản thế ?"
Ta nhún vai nữa: "Có một đạo lý là, dù uống t.h.u.ố.c thì vẫn đều khổ, sợ , thì khác ?"
"Ngươi giận ?"
"Cũng hề, nếu là ngươi, lẽ cũng sẽ như ." Ta khoanh tay, trả lời .
"Không thì ," , "Ta quả thật nghĩ . nguyên nhân chính là vì nghĩ nên mới cảm thấy ."
"Vì ?"
"Nàng chung lợi ích với , nếu moi cốt truyện từ nàng thì tranh thủ tín nhiệm, tranh thủ tín nhiệm, thì khó tránh chuyện chung sống lâu dài —— mà đối với nữ nhân Phong Gian Nguyệt thích, chẳng hảo cảm gì..." Hắn dùng ngữ điệu vui đùa đáp.
Ta im.
Sau khi so sánh hai , tính toán chi tiết mới chọn ? Ta cũng nên vui mừng . Tuy lúc giận, nhưng đối với loại chuyện , nội tâm vẫn khó chịu.
"Ai, bỏ , chuyện gì," Lăng Thanh Vân phất tay, "Dù nàng lẽ cũng sống đến ngày mai."
"Cái gì?" Nghe câu đó, như sấm đ.á.n.h oành oành, "Ngươi g.i.ế.c nàng ?"
Nếu Lăng Thanh Vân g.i.ế.c , nhất định sẽ đẩy về hố trong nguyên tác.
Lăng Thanh Vân chỉ kinh ngạc , buông thõng tay : "Cần đến động thủ ?"