Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 26: Tên Này Còn Kể Chuyện Cười À

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Không khí giữa sân náo nhiệt, nhưng rõ một âm thanh: "Lúc các ngươi còn tranh b.ắ.n hồng tâm, áo choàng lấy từ lâu !"

Nói xong chỉ thấy một con ngựa trắng, chút tạp sắc, cõng một thiếu niên đến, thiếu niên mặc một gấm trắng mây đen, mái tóc dài hề đội quan giống như khác, chỉ buộc một sợi dây bay múa phấp phới, đó Phong Gian Nguyệt, thì là ai?

Phong Gian Nguyệt cầm cung khắc gắn lông trắng, giương tay b.ắ.n một mũi tên, mũi tên xé gió lao , b.ắ.n trúng cành liễu đang treo chiếc áo lông rũ xuống, cành liễu gãy văng mạnh về phía , khoảnh khắc áo lông bay xuống, Phong Gian Nguyệt phi ngựa đuổi đến, tóm lấy áo lông khoác lên .

Trên đài một nữa vang lên tiếng hoan hô như sấm dậy, đó đều tranh b.ắ.n hồng tâm, nhưng quả thật hồng tâm vẫn là một điểm đỏ khá to, cành liễu mềm mại bay bay trong gió mới càng khó b.ắ.n, cho nên mũi tên đúng là tuyệt vời. Huống hồ diện mạo Phong Gian Nguyệt chẳng hề thua kém Lăng Thanh Vân, trọng điểm hơn là vẫn hôn phối, tất nhiên mức độ hoan nghênh chỉ hơn chứ kém, ít hối hận vì nãy ném trâm hoa sớm, thậm chí ngay giữa ban ngày còn kẻ ngắt hoa dại đất tung xuống, vùng canh gác của Phong gia đều bứt trọc.

"Gian Nguyệt đây!" Phong Gian Tuyết quát, trái ngược với giọng điệu hung dữ, khuôn mặt kiềm mà giãn , "Muốn thì , tới thì tới, còn chút quy củ nào ?!"

"Ca, đó ít việc... Không phát hiện vẫn kịp Tế Thú Đại Hội, nên chạy về tham gia đây ," Phong Gian Nguyệt .

A... Ta ý thức , tổ tông rốt cuộc trở về.

Đây khác biệt so với nguyên tác, Phong Gian Nguyệt nguyên tác về kinh Trường Nhạc, nhưng xuất hiện trong Tế Thú Đại Hội, là bởi vì Lăng Thanh Vân hãm hại, hiện giờ nếu vụ , xuất hiện là đương nhiên.

Phong Gian Tuyết chuyển sang Lăng Thanh Vân: "Hỗn thế ma vương nhà chiều hư , quy củ, Lăng quốc chủ chớ trách phạt."

Lăng Thanh Vân cũng so đo với , chỉ đáp: "Phong khách khí quá, và Gian Nguyệt quen mười mấy năm, tính tình của chính là như mà. Hôm nay chờ đến cuối cùng, vốn là để góp vui, hiện giờ sân náo nhiệt, vui vẻ về cũng là chuyện ."

Nói xong, ghé sát Phong Gian Tuyết, hạ giọng vui đùa: "May mà Gian Nguyệt sân, bằng ném một đống hoa lên đầu như , về giải thích với Khả Tâm thế nào."

Phong Gian Tuyết xong liền bật , mượn sườn núi hạ lừa đáp: "Có lý, lý!" Nói , phân phó hạ nhân hai bên lấy thêm vài chiếc áo lông hạc trong cung , phàm là b.ắ.n trúng hồng tâm đều ban một kiện, đem việc vui mừng , lật sang một trang khác.

Lăng Thanh Vân trở về khán đài, khoác chiếc áo lông hạc mới thắng , lúc mới tiến , áo choàng quả nhiên tồi, lông trắng tinh, mềm mại tinh tế, gợn sóng như nước chảy.

Phong Gian Nguyệt lúc tuyển thủ cuối cùng, hơn một nửa đài đều chú ý đến . chỉ chằm chằm Lăng Thanh Vân chớp mắt.

Không rõ vì , rõ ràng là giả vờ phu thê, nhưng hôm nay thực sự mở lòng, sắc mặt đỏ bừng.

Lăng Thanh Vân tủm tỉm gần, cài bông thược d.ư.ợ.c hồng nhạt lên tóc , trả vật về với chủ.

Ta , vẫn cảm thấy thật mỹ mạo, tuy bằng Phong Gian Nguyệt, cũng đồ trắng phiêu diêu, tuấn mỹ tiêu sái thiện lương chính nghĩa bằng, nhưng vẫn kích động, khoảnh khắc cả khán đài chuyển sang sôi sục vì Phong Gian Nguyệt, vẫn một kích động vì .

Hắn ở tư thế ghé sát tai , dùng âm thanh cực thấp hỏi: "Hoa lan của Hữu Tùng chuẩn chứ?"

Một câu mang theo chút lạnh lẽo đ.â.m nhói lòng , nhưng cũng kịp thời kéo trở về hiện thực.

Ta hạ mắt, nhắc nhở bản đừng quên, quan hệ giữa bọn là gì.

Sau đó duỗi ba ngón tay, hiệu bí mật cho : OK.

Sau trận thi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, và Lăng Thanh Vân gọi riêng Lăng Hữu Tùng kim trướng, Lăng Thanh Vân tủm tỉm khen biểu hiện sân của , một mũi tên nở mày nở mặt Lăng thị vân vân.

Hữu Tùng suy cho cùng vẫn là đứa trẻ mới lớn, quốc chủ kiêm đường thúc khen ngợi, tất nhiên tránh khỏi vui mừng, thẩm thẩm cũng ném cho một đóa hoa, bày tỏ cổ vũ của trưởng bối đối với vãn bối.

Là một đóa hoa lan trắng tinh, hương thơm ngào ngạt, đáng chú ý.

Hữu Tùng vui rạo rực, mang theo đóa hoa khắp Hoàng Nam uyển, ba ngày vẫn tháo xuống.

Tới chạng vạng ngày thứ ba, Lăng Thanh Vân đặt ngón trỏ lên huyệt thái dương, miệng khẽ lẩm bẩm: "Tới lúc ?"

Trong lòng cũng thấp thỏm, điều vẫn phụ họa: "Ta cũng cảm thấy tới lúc ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-26-ten-nay-con-ke-chuyen-cuoi-a.html.]

lúc , thấy ngoài cửa truyền lời, tai lập tức dỏng lên.

"Ngươi đoán xem, nhà nào tới đầu tiên?" Lăng Thanh Vân cửa, rộ lên.

"Ngươi đoán thế nào?" Ta hỏi ngược .

Hắn trả lời, chỉ tươi , dùng ngón tay chấm rượu, một chữ lên lòng bàn tay, đó đẩy bình rượu sang cho .

Hắn nhã hứng, cũng bồi theo, dùng rượu chữ lên lòng bàn tay, đồng thời mở cùng .

Trên lòng bàn tay cả hai đều xuất hiện một chữ "Ngô".

Hắn nghiêng đầu , mỉm : "Tại ngươi cảm thấy là nhà ?"

"Hàng xóm như chỗ nào tĩnh tâm," . Ta tự dưng nhớ đến câu chuyện hài ở hiện đại, kể về một Trung Quốc chuyện vui vẻ với quyển sách nhỏ, cần hỏi cũng chắc chắn là seumnida (1).

(1) Seumnida: phiên âm của kính ngữ "습니다 " trong tiếng Hàn.

Ngô thị của Bồ Châu, là một trong bảy nước ngừng xuất khẩu quặng sắt sang cho Lăng quốc, giáp giới Cao Xương, lãnh thổ nhỏ chỉ Cao Xương. Hai nước bình thường mâu thuẫn với , chỉ là liên hợp cùng phong tỏa, mới nhất trí đối ngoại, cứng rắn với bên ngoài.

Một lát , hỏi: "Còn ngươi? Tại ?"

Lăng Thanh Vân đầy quỷ dị, đáp: "Bởi vì 'Ngô thị gây chuyện' chứ ."

Ta phun cho một ngụm, cái tên còn đang định kể chuyện hài .

"Rốt cuộc là ai tới?" Lăng Thanh Vân ngẩng đầu, hỏi thị nữ thông báo .

Thị nữ cúi đầu thưa: "Là Phu nhân Ngô thị của Bồ Châu."

Xem cả hai đều đoán đúng.

Lăng Thanh Vân rộ lên, khóe miệng rộng hơn bình thường, vỗ vỗ lưng : "Phu nhân đến thăm, sân nhà của ngươi đấy. Biểu hiện cho , sẽ nhúng tay ."

Ta gia hỏa đối diện, trong lòng thầm mắng, gia hỏa đưa đến kinh Trường Nhạc, đúng là bòn rút từng chút giá trị, lợi dụng sót một xíu nào.

Ta hồi tưởng một lúc, từng gặp Ngô phu nhân trong tiệc Trâm Hoa hôm , xuất là con gái của một tiệm rượu, chỉ dựa điểm mà Cao thị cao quý của Cao Xương xem trọng đúng là mờ ám .

Nói xong, Lăng Thanh Vân liền dậy rời , kêu với lấy tay áo: "Chờ một chút, để tìm giấy đỏ với b.út mực."

Tiện tay lấy mấy thứ , bèn mở giấy , xuống: Sa hồng hai mươi xấp, lụa đỏ ba mươi trượng, gấm hồng năm mươi bức...

"Ngươi nhiều hồng với đỏ như gì?" Hắn nghi hoặc.

"Đỏ còn cái gì nữa, sính lễ."

Lúc đầu choáng váng, nhưng một lát đoán ý của , nụ hiện lên.

"Thế nào?" Ta liếc mắt , "Cho ngươi cưới tiểu nhé?"

"Hóa còn chuyện như ," hì hì .

Ta giả vờ dùng nghiên mực ném, toe toét chạy mất từ cửa .

 

 

Loading...