Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 25: Liều Mạng Xây Dựng Hình Tượng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phần "Thú" của Tế Thú Đại Hội chính thức bắt đầu, đám quý tộc chuyển đến Hoàng Nam uyển.
Hoàng Nam uyển là một khu vườn xây thời tổ tiên Phong gia, cây cối xanh tươi, cảnh sắc tuyệt , mỗi Phong gia tổ chức Tế Thú Đại Hội, phần "Thú" đều sẽ cử hành ở nơi .
Cái gọi là "Thú", ban đầu cũng chỉ là săn b.ắ.n, điều thời gian đổi, trừu tượng hóa lên trở thành các mục "đấu vật", "chèo thuyền", "cưỡi ngựa b.ắ.n cung", các nhà phái tuyển thủ tham gia tỷ thí, tất cả quốc chủ, thành chủ sẽ đài cao, quan sát thi đấu.
Hừm... Tuy nhớ rõ nguyên tác khi tốn bao nhiêu giấy mực, để diễn tả sự vĩ mô của nó, nhưng lúc trong đầu chỉ liên tục hiện lên tiết tấu "Đang tiến sân cùng với nhạc nền là các "vận động viên" đến từ lớp mười một ba..."
Cuộc tỷ thí chia nhóm bình dân và nhóm quý tộc, dân thường tham gia nhiều hạng mục khác , ví dụ như đấu vật, cử tạ, mỗi Tế Thú Đại Hội thể xem là quảng bá cho xuất bình dân, bởi quốc chủ từng đề bạt lực sĩ cử tạ ngàn cân thị vệ cận.
Chỉ là nhóm quý tộc, mới là tâm điểm chú ý của bọn .
Cuộc tỷ thí của nhóm quý tộc đa tập trung trong phạm vi "lục nghệ", hiện giờ, đang thưởng thức cuộc thi cưỡi ngựa b.ắ.n cung tiếp theo.
Cưỡi ngựa b.ắ.n cung vốn là mục hàng đầu, Phong Gian Tuyết sai trong cung dệt lông hạc thành áo, treo lên cành liễu phần thưởng, khiến các thiếu niên ghìm ngựa vượt rào, nóng lòng thử.
Thiếu niên dung mạo tươi tắn, nhận mấy khuôn mặt, mặc áo hồng cam chính là hai cháu họ của Lăng Thanh Vân, Lăng Hữu Tùng và Lăng Hữu Bách, một mười bảy, một mười bốn; áo xanh thủy tinh chính là quý t.ử An gia An Thừa Chế, mẫu là biểu của mẫu "" và An Ngọc Noãn; còn về Phong gia, quả thật cũng phái vài con cháu, bọn họ đều mặc thú y thêu vân hồng, nhưng bất luận tướng mạo khí chất, đều xuất chúng lắm, đám trẻ Phong gia chỉ mỗi Phong Gian Nguyệt là tiếng tăm vang dội nhất, đám con cháu của bọn họ thêm cũng đuổi kịp một Phong Gian Nguyệt. Ta phong thanh thì thầm, hỏi Phong Gian Nguyệt vì lên sân.
Nhắc tới mới nhớ, mấy ngày nay thấy Phong Gian Nguyệt, triệu về kinh Trường Nhạc .
Có điều, cái tên đó xưa nay nhàn nhã tùy hứng quen , bây giờ mới quen Sở Đinh Lan, là nam nữ chính nguyên tác, lẽ khó tránh khỏi chuyện du sơn ngoạn thủy, hưởng thụ tình yêu ngọt ngào cho nên thể trở về kịp, cũng chẳng gì kỳ lạ.
Nghĩ đến đây, võ quan bố trí đống tên cành liễu, lệnh cho các đội lùi trăm bước, lấy cờ hiệu, mới thể bắt đầu thi đấu.
Hắn mới vẫy cờ, thấy Lăng Hữu Bách lao đầu tiên, giương cung cài tên, tư thế , đáng tiếc một mũi b.ắn , khó khăn lắm mới trúng tấm bia bên cạnh, khán đài truyền tới một trận thở dài. Lăng Thanh Vân thấy, cũng chỉ che mặt lắc đầu, biểu cảm chỉ hận sắt thành thép.
Tuy , Hữu Bách mới mười bốn tuổi, chẳng ai so đo với , mấy vị phu nhân khán đài thấy tức giận gục đầu xuống, ngược còn cảm thấy đáng yêu, tháo trâm hoa từ bên tóc, ném giữa sân.
Không sai, tiệc trâm hoa lúc là chuẩn sẵn cho ngày hôm nay, để các nữ quyến ủng hộ tuyển thủ sân.
Hoa thể phân thành nhiều ý, giống như mấy dì mấy chị đó ném cho Hữu Bách, thể chỉ đơn thuần là trưởng bối cổ vũ cho tiểu bối. Bên cạnh đó, hoa của các tiểu thư độc đặc biệt hơn, giá trị tham khảo lớn hơn một chút. Nếu nhà gái thả hoa, nhà trai cũng cố ý, lẽ sẽ dựng nên một đoạn giai thoại.
Hữu Bách hậm hực lui đám đông, một vị con cháu Phong gia bên bước , cũng tự tin giương cung b.ắ.n tiễn, ngờ, mũi tên bay mất hút, đừng là bia ngắm, đến võ quan đang đếm tên bên cạnh cũng suýt nữa b.ắ.n trúng, võ quan đó sợ tới mức đội mũ sắt liên tục ở trận đấu tiếp theo, y như chim sợ cành cong.
Đương nhiên, mũi tên gây lên một trận lớn, liếc trộm sắc mặt Phong Gian Tuyết, quả thực đen như đ.í.t nồi.
Sau đó hai cháu của Phong gia sân, giữ một chút mặt mũi nhưng biểu hiện cũng lắm, kẻ b.ắ.n tới sáu mũi, Hữu Bách thấy , biểu cảm nãy còn đang ngán ngẩm thất vọng, bỗng lộ nụ tươi.
Ta đoán, Phong gia phái nhiều như , một là vì chủ nhà thuận tiện, hai là loạn thương đ.á.n.h điểu (1), ai ngờ chọn trúng một đám xuất sắc, kết quả phản tác dụng.
(1) Loạn thương đ.á.n.h điểu: Ý là những việc mục đích, chỉ ngẫu nhiên.
Nhìn màn mặt liên tiếp b.ắ.n trượt, bóng màu xanh của An Thừa Chế lúc mới bước , thúc ngựa tiến lên chạy tới chạy lui băng băng vài vòng, cẩn thận nhắm chuẩn, một mũi tên vọt tới, cắm thẳng hồng tâm mười điểm.
Rốt cuộc cũng b.ắ.n trúng hồng tâm, đồng thanh reo hò, đặc biệt là tiếng reo vang dội của An gia, cánh hoa rực rỡ khán đài cũng rơi xuống.
Nào ngờ, ngay khi An Thừa Chế đắc ý tràn trề, định lấy chiếc áo lông hạc, thấy trong đám một tiếng hô to "Chậm !", chỉ thấy một bóng đỏ cam của thiếu niên phi khỏi hàng, chính là cháu họ lớn của "" và Lăng Thanh Vân, Lăng Hữu Tùng.
Lăng Hữu Tùng cầm cung phóng ngựa, tư thái phong lưu, một mũi tên cũng trúng thẳng hồng tâm.
Sau đó đầu ngựa, cố ý rong ruổi sân thi đấu, hưởng thụ tiếng reo hò ngừng khán đài và cánh hoa trút như mưa xuống —— tâm hồn thiếu niên, khó tránh yêu thích nổi bật, huống chi đó , quan hệ "thị trường thông gia", đang là cái bánh ngon.
Võ quan đếm tiễn khó xử, An Thừa Chế cũng b.ắ.n trúng, nhưng Lăng Hữu Tùng rõ ràng thành thạo hơn, áo lông giao cho ai mới .
Ta cũng thử về phía Phong Gian Tuyết, xem xem quyết định như thế nào.
Không ngờ rằng khi liếc qua, chỗ của Phong Gian Tuyết trống .
Sau đó liền thấy một trận tung hô, Phong Gian Tuyết mà đổi trang phục, tự xuống sân, chắp tay hướng về phía : "Lão phu nổi tính thiếu niên, hôm nay bêu , xin hai vị trọng tài cho."
Tế Thú Đại Hội tổ chức nhiều , trường hợp như thật hiếm thấy, vì thế khán đài nhất thời rộn lên, mấy trăm con mắt đều chằm chằm xuống .
Ta cũng thăm dò xuống, chỉ thấy Phong Gian Tuyết phóng ngựa bay nhanh, giương cung cài tên, cung như trăng tròn, tên tựa băng theo âm thanh mạnh mẽ phi , cuối cùng trúng keng một tiếng, ngay giữa hồng tâm, cả đống tiễn b.ắ.n rung lên.
Thế vẫn là gì, mũi tên của vốn hai mũi tên cũ cản trở, nhưng lực mạnh đến nỗi khiến hai mũi tên đó rung lắc ngừng cuối cùng rơi xuống đất, hồng tâm to như chỉ còn mỗi tiễn của .
Phong Gian Tuyết nín thở, trong cuộc thi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, Phong gia là chủ chiếm lợi thế, thứ tự sân cũng thôi , nhưng đảo đảo thì vẫn còn hai nhà khác , thật sự là khiến mất mặt.
tay, trong tiếng hoan hô ngập trời ở khán đài, lẫn chút hổ kỳ lạ.
Một quốc chủ tự xuống sân, hạ rơi hết tiễn của tiểu bối, giống như nhà vô địch quyền đ.á.n.h thắng một đứa trẻ, thắng bao nhiêu cũng chẳng vẻ vang gì.
Kỳ thật Phong Gian Tuyết cũng ý thức chuyện , tuy khán đài reo hò cả một vùng, nhưng sắc mặt vẫn tươi sáng lắm.
Ta định ngẩng đầu, xem xem Lăng Thanh Vân lên tiếng như thế nào, nhướng mi phát hiện Lăng Thanh Vân cũng biến mất.
Hóa "phu quân" của cũng toe toét, chạy lên sân b.ắ.n .
Hắn vượt qua thanh thông mã, thong dong đến bên cạnh Phong Gian Tuyết, định chọc Phong Gian Tuyết một chút: "Áo lông nhà Phong dệt, một hai tự lấy về, sợ keo kiệt ?"
Lời của vẻ giễu cợt, thậm chí ngữ điệu còn chút nũng, tuy đều là quốc chủ, nhưng nhỏ hơn Phong Gian Tuyết mười mấy tuổi, tính cũng chẳng gì là , ngược còn tạo tiếng thiện, khí trong sân dần dịu xuống, chút t.h.u.ố.c s.ú.n.g xoa dịu.
Phong Gian Tuyết mượn sườn núi hạ lừa (2), : "Vậy ngươi thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-25-lieu-mang-xay-dung-hinh-tuong.html.]
(2) Tương đương mượn gió bẻ măng.
"Ta tới giúp Phong một chút," Lăng Thanh Vân híp mắt, "Ta b.ắ.n , áo lông thuộc về , khiến Phong mang tai mang tiếng, thế nào?"
Phong Gian Tuyết bắt lấy Lăng Thanh Vân to: "Được, , ngươi cũng bộc lộ tài năng, đỡ ở đây khoe mẽ mất mặt một ."
"Cung kính bằng tuân mệnh, bêu ," Lăng Thanh Vân , tay đón lấy cây cung điêu khắc do võ quan đưa cho.
Trên khán đài nhất thời yên tĩnh tiếp hai ba giây, một Phong Gian Tuyết lên sân là dịp mười năm gặp, huống hồ thêm một Lăng Thanh Vân. Có nô bộc trung thành chỉ mong gây chuyện khó coi, cũng đối diện, âm thầm hy vọng ngựa mất móng, nhưng đa đều là quần chúng ăn dưa, nào cũng tập trung tinh thần, cổ vươn mấy tấc, xem trận tuồng diễn biến thế nào.
Lăng Thanh Vân phóng ngựa hội trường, phát hiện đang mặc trường bào, tiện hoạt động, khẽ , định cởi áo ngoài xuống.
một tay thể tháo cung, nên chỉ đơn giản nâng vạt áo lên bên miệng, hàm răng ngậm nhẹ, giơ lên cổ, cổ ngước cao, tay khẽ dùng lực, kéo nút áo .
Khoảnh khắc động tác , còn liếc một cái về phía khán đài, môi ngưỡng nguyệt (3), mày mắt tình tứ.
(3) Còn gọi là miệng ngắm trăng, khóe miệng lúc nào cũng cong lên, sắc môi hồng hào, trông như đang .
Quả nhiên, vạt áo kéo , trường bào bay xuống, đài vang lên một mảng hò hét ch.ói tai.
Ta thầm nghĩ: C.h.ế.t tiệt, gọi cái gì thế? Bên trong là áo ngắn bó tay, là mặc gì cả.
Sau đó hít mạnh m.á.u mũi...
Đôi khi thừa nhận rằng, giá trị bề ngoài chính là chính nghĩa.
Tóm , vứt trường bào về phía , để lộ áo ngắn diễm sắc, bên là viền ngọc đen, bó sát lấy cơ thể vẽ đường cong nhỏ hẹp ở eo vai, con mắt bao , thúc ngựa về phía , phi ngược hướng đống tên thật nhanh.
Tất cả gắt gao chằm chằm, vài cô nương thậm chí bất chấp rụt rè dậy, tay ngọc ôm n.g.ự.c thì cũng bất giác đưa lên che miệng, thể thấy rõ một chút khẩn trương.
Lăng Thanh Vân phi chừng năm mươi bước, bỗng nhiên hạ eo, cả cơ thể gần như ép về phía lưng ngựa, dùng tư thế thiết bản kiều (4) kéo dây cung thật căng, miệng hô một tiếng "!" tiễn phóng lao thật nhanh.
(4) Tư thế uốn cong , hai chân và hai tay chống xuống, phần hông bụng đẩy cong lên song song với trời.
Hóa là b.ắ.n từ phía , mũi tên nghiêng lệch, cũng trúng giữa hồng tâm, tiễn vẫn rung lên ngừng.
Giữa sân vang rền, tiếng vỗ tay đài như sấm dậy.
Lăng Thanh Vân khiến cảm giác áp bách như Phong Gian Tuyết, khí phách vô hình, phân rõ cao thấp, dịu tính công kích nhiều, nếu Phong Gian Tuyết hành động tương tự sẽ khiến cho cảm giác khiêu khích, nhưng đổi thành tạo cảm giác vô hại. Gương mặt tươi dịu dàng đó của hướng về phía , nên ai cũng cảm thấy đang với họ.
Trên khán đài đột nhiên bắt đầu ném hoa, chuyện chút bất ngờ, bởi vì Lăng Thanh Vân tuyển thủ chân chính, hơn nữa cả thiên hạ đều rằng thành hôn.
các nữ quyến mặc kệ, các nàng cứ ném, thậm chí những cô nương xuất giá cũng tháo trâm hoa vốn để trao cơ hội tìm lang quân đầu , ném hết xuống cho .
Trong nhất thời cả thành rực rỡ, hoa rơi như mưa.
Lăng Thanh Vân thúc ngựa trong mưa hoa, kiêu ngạo siểm nịnh, vẫn mỉm , ngừng ôm quyền hướng lên khán đài, tỏ lòng cảm tạ.
Dao Cơ thấy tư thế , dùng hết sức chen cạnh : "Phu nhân, đến tung hoa cho Quốc chủ !"
Ta: "Hả?"
Từ nhỏ hứng thú với cảnh tượng vạn theo dõi . Hồi học cấp ba, đại học mấy nam sinh trai, học giỏi sân bóng rổ, một đống nữ sinh cứ vây gào thét ch.ói tai, nếu ai nhận hộ cái khăn, cảm giác như mặt sẽ sáng bừng cả ngày.
Ta bao giờ giống các nữ sinh đó —— cha còn cần thì trông cậy gì mấy nam sinh sẽ coi trọng ? Cứ cho một ngày nào đó khăn lông, đồ uống của cơ hội nhận, ngày hôm nhất định họ cũng chẳng nhớ rõ là ai, hà tất chà đạp bản một mẫu .
Có điều, khác nay khác, bây giờ dùng phận , đưa phận việc. Thua thua trận cũng đến ném một đóa.
Vì thế tháo đóa thược d.ư.ợ.c bên tóc xuống.
Haizzz, bông hoa hồng tươi trông thật tục, sớm thế đổi với Cao tiểu thư, trong lòng xẹt qua ý niệm như .
Chửi thầm c.h.ử.i thầm, đương nhiên vẫn đến khán đài, ném đóa hoa xuống, việc công thì xử lý theo phép công.
Một đám phu nhân tiểu thư thấy ném hoa cũng nổi lên xôn xao đố kỵ đùa.
A... Đáng tiếc, bông hoa bay theo đường parabol, kinh nghiệm , lực ném đủ, đóa hoa bay về vài bước, tựa hồ sắp rơi thẳng xuống, đừng là ném đến chỗ phu quân danh nghĩa, rơi ở trường b.ắ.n bên cạnh khó khăn lắm .
Mắt Dao Cơ, Ngô Đồng dán đóa hoa đang rơi, mặt lộ biểu cảm tiếc nuối.
Ta cũng tiêng tiếc, nhưng dù lòng cũng là phu thê giả, nên ném hoa cũng ném , còn thế nào nữa.
Lúc , thấy tầng khán đài tiếng thét ch.ói tai, tiện đà truyền lên khán đài chỗ cao, mấy nữ quyến bên cạnh nhịn mà châu đầu ghé tai.
Ta phản ứng , xuống , hóa Lăng Thanh Vân thế mà thoát khỏi đám đông, cưỡi ngựa một , chạy đến khu vực săn b.ắ.n bên cạnh, nhặt đóa thược d.ư.ợ.c của trong biển hoa cài lên áo, hướng về phía vẫy vẫy tay.
Ta thình lình rơi sự chú ý, đám tiểu thư quý tộc trẻ tuổi thét đến ch.ói tai, ngay cả nữ quyến lớn tuổi bên cũng bằng ánh mắt cực kỳ hâm mộ.
Tuy đây đều là giả, nhưng trong khoảnh khắc khỏi cảm thấy viển vông.
Tự đáy lòng tán thưởng một tiếng, hổ là Quốc chủ đại nhân, liều mạng xây dựng hình tượng đến !