Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 24: Vấn Đề Sai Sót Trong Lịch Sử

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ta thức trắng cả đêm... Kể chuyện cổ tích đến khuya, Lăng Thanh Vân vẫn cứ hỏi " đó thì ", tức đến mức thầm c.h.ử.i loạn lên: Sau bao giờ ngủ cùng .

Phi, là mới đúng...

Ngày hôm , mắt thâm một mảng to đùng, còn tham dự một lễ nữa, tiếp tục bàn bạc chủ đề dang dở ngày hôm qua.

như dự liệu, khi Thành chủ Tây Hà đưa đề xuất hạn chế nhập khẩu quặng sắt, tỷ tỷ mở miệng đỡ lời.

"Người xưa vẫn , nhân vô tín bất lập (1), các ngươi đổi cung ứng, cũng nên báo một tiếng," Giọng An Ngọc Noãn dễ nhưng trầm, dường như mang theo một chút hàn ý, "Muốn dừng thì dừng, tiếp thì tiếp, còn ai dám giao dịch với các ngươi?"

(1) Nhân vô tín bất lập: Người giữ chữ tín thì sẽ chỗ trong xã hội.

Tây Hà là tiểu quốc thuộc phạm vi thế lực của An thị, thấy An Ngọc Noãn lên tiếng cũng dám phản bác, chỉ : "An quốc chủ lượng thứ, khu mỏ nhà mấy ngày ngập nước, khai thác trở , lẽ đợi một thời gian."

An Ngọc Noãn lạnh, đáp: "Bây giờ ngươi còn hàng tồn ? Trước tiên bán hàng tồn, bán hết thì nghĩ chuyện sửa chữa hầm cũng ."

Vài quý tộc nhỏ cận An Lăng phía cũng bên ngoài cổ vũ: " đó, dứt thì dứt, chẳng là lừa gạt bá tánh một thành ?"

Thấy gió sắp đảo về hướng Lăng Thanh Vân, Phong Gian Tuyết đột nhiên chen , một câu tựa hồ chẳng liên quan.

"Thanh Vân, mấy năm nay ngươi dựng cảng, thuyền lớn cũng tạo xong, khi nào thì tính xử lý đảo Lưu Tiên?"

Ánh mắt đồng loạt hướng về phía Lăng Thanh Vân, bao gồm tỷ tỷ, ảo giác , chỉ phát hiện trong mắt nàng ngọn lửa sắc bén xẹt qua.

"A? Phong thật giỏi chuyển chủ đề," Lăng Thanh Vân bật ha ha, định về chủ đề cũ, "Chúng đang chuyện quặng sắt ?"

"Chính vì đang chuyện quặng sắt nên mới nhớ ," Phong Gian Tuyết thong thả , đỡ trán, dường như đang hồi tưởng với An Ngọc Noãn, "An quốc chủ, trí nhớ của , cô nhớ , cô giúp tranh giành thị trường ở Tây Hà, thế còn kế hoạch 'diệt Dạ', bây giờ thế nào ?"

An Ngọc Noãn thu ánh mắt, lạnh lùng thốt lên: "Nghe thuyền đóng xong, đó xảy gì cả."

Trước đây học bù lịch sử địa lý, đến, trong đầu chậm rãi hiện lên một chuỗi mờ mịt.

Đảo Lưu Tiên, là vấn đề sai sót trong lịch sử.

Trong trận chiến Bính Thần, tương truyền hai gã nhân sĩ giang hồ mang theo một đám Dạ tìm đến Quốc chủ lúc đó là Lăng Hải Lưu, thỉnh cầu cho mượn một đảo hoang nhỏ ở ngoài biển Lăng quốc để tránh t.h.ả.m họa chiến tranh. Hòn đảo nhỏ từng là nơi lưu đày phạm nhân, điều lúc vứt bỏ, hoang tàn vắng vẻ, ngăn cách với thế nhân, hai gã dẫn đầu dâng lên cho Lăng Hải Lưu một tiền lớn, cho nên ông mới lén đồng ý. Đám Dạ dọn lên đảo nhỏ, định cư ở đó, đặt tên là đảo Lưu Tiên.

Trên đời bức tường nào lọt gió, lúc liên minh ba nước đang giao chiến với Dạ tộc, việc , Phong thị và An thị đều tức giận, tới hưng sư vấn tội (2).

(2) Hưng sư vấn tội: Phát động quân đội để hỏi tội đối phương.

Cũng may Lăng Hải Lưu mặt dày, ban đầu giả bộ hồ đồ, dùng câu " thì đừng bậy" đ.á.n.h trơn tru.

Sau đó tuy vẫn bại lộ, nhưng khi đó đ.á.n.h xong, An thị tổn thương nguyên khí nặng nề, nên chỉ thể công khai lên án chuyện đảo Lưu Tiên bằng miệng, vì thế Lăng Hải Lưu cũng mau miệng đồng ý, nhất định sẽ xử lý.

Sau đó trì hoãn hết đến khác, kéo dài tới tận lúc Lăng Thanh Vân kế vị. An thị bắt lấy lời hứa của cha, hy vọng xử lý chuyện đảo Lưu Tiên, nhưng Lăng Thanh Vân cũng tìm cớ, gì mà thiếu quốc nghi, động binh, cái gì mà tạo cảnh biển ác liệt, để thuyền lớn , tóm là chẳng khác gì tên cặn bã, lượt thả bồ câu của An thị .

Cho nên chỉ để duy trì khí hòa bình, Lăng Thanh Vân và An Ngọc Noãn đều ăn ý gác cuộc tranh luận, đề cập tới chuyện đó.

mà... Một khi nhắc đến, dường như sẽ kẻ dễ dàng buông tha.

"Thanh Vân , lúc ngươi kế vị cũng An thị giúp đỡ nhiều, đáp ứng nổi thỉnh cầu của An quốc chủ, ngươi ?" Phong Gian Tuyết .

Lăng Thanh Vân về phía An Ngọc Noãn, mặt vẫn còn ý : "An quốc chủ, chuyện chúng thong thả bàn ?"

An Ngọc Noãn , bình tĩnh đáp: "Lăng Quốc chủ, An thị cho ngươi ' ' vẫn đủ ?"

Phong Gian Tuyết ho một tiếng, ha hả: "Khi Lăng quốc chủ kế vị hứa với An thị đúng ? Không tại kéo dài thêm nữa, hôm nay các gia tộc đều ở đây, chi bằng giải quyết công khai để An quốc chủ thảnh thơi một chút."

Lăng Thanh Vân liếc An Ngọc Noãn, ánh mắt tựa hồ đang lên tiếng cầu xin nàng đỡ xuống khỏi giàn lửa Phong thị.

sắc mặt tỷ tỷ lạnh như băng, thêm lời nào.

Không chứ, tỷ tỷ? Lòng thầm kêu, bây giờ là lúc đồng tâm hiệp lực, Phong Gian Tuyết dăm ba câu, ly tán đồng minh An Lăng ?

tưởng tượng, nếu lập trường của An Ngọc Noãn, cũng hiểu nàng đang nghĩ gì.

Cứ cho là đồng minh, trong đó vẫn lợi ích, chuyện quặng sắt bây giờ, rõ ràng là Lăng thị đang nhờ An thị chi viện, cho nên tỷ tỷ mới nắm lấy cơ hội , ép buộc Lăng thị công khai đưa tuyên bố. So sánh dễ hiểu thì giống như bạn mua âu phục, chủ tiệm định bán cho bạn, mà là rõ hai tiếng nữa bạn một cuộc phỏng vấn, cho nên mới trực tiếp tăng giá lên hai trăm lượng, nhưng cuối cùng bạn vẫn mua.

nàng đ.á.n.h cược sai .

Lăng Thanh Vân trầm mặc một hồi lâu mới cất tiếng: "Việc là tiên phụ quyết định, nguyên do phức tạp. Nói thật, dân đảo Lưu Tiên sinh sống cách biệt thế giới hai mươi năm, cần gì ép bức khổ sở? Chuyện , sẽ bàn bạc riêng với An quốc chủ, xem xem, chúng nên trì hoãn tiến độ đại hội."

An Ngọc Noãn thất vọng đầu , thèm cất tiếng nữa.

Sau đó tiếp tục thảo luận vấn đề quặng sắt, nhưng , An thị liên tục trầm mặc —— rõ đây là một nước lớn mất mặt, nàng vẫn mong chờ Lăng Thanh Vân cúi đầu ở thời điểm cuối cùng, để nàng đạt mục đích.

Ừm... Cục diện đó trở nên... t.h.ả.m khốc.

Bảy tiểu quốc nhanh ch.óng thống nhất thành một chiến tuyến, đưa quyết định hạn chế xuất khẩu sắt cho Lăng thị—— đương nhiên, suy xét đến thu hoạch cày bừa vụ xuân thu và kế sinh nhai của nhân dân, vẫn thể bán cho một ít, chỉ là tăng giá gấp ba ban đầu.

Đồng lòng nhất trí, kiên cố phá vỡ nổi.

Buổi tối trở về nơi ở, Lăng Thanh Vân gục ngã chiếc giường mềm mại.

Lần , tràn đầy tự tin như hôm qua nữa.

Nếu mất chi viện của An thị, chúng còn khả năng lật ngược tình thế ?

Ta lên cởi chiếc mũ miện chuỗi ngọc giúp Lăng Thanh Vân, cũng may chuẩn tâm lý, ngã nữa.

Sau đó nhỏ giọng hỏi: "Đảo Lưu Tiên ... Sao khiến... Tỷ tỷ để ý như ?"

Lăng Thanh Vân lười nhác mở to đôi mắt: "Hóa ... Việc ai với ngươi ?"

"Chuyện gì ?" Ta hỏi, cả hai tủ sách nhưng ghi chép về trận chiến Bính Thần ít.

"Ngươi chắc , An Ngọc Noãn và An Khả Tâm cùng một cha nhỉ?"

Ta gật đầu.

An thị bao đời đều theo hệ nữ quân, bạn đời ở rể nhập An gia, khi cha ruột của tỷ tỷ qua đời, mẫu cưới thêm khác, sinh "".

"Cha ruột của tỷ tỷ ngươi là Giang Hữu An, Dạ gi.ết ch.ết, cơ thể c.h.é.m thành từng mảnh, cắm lông đuôi thanh điểu lên thủ cấp, treo giáo suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày."

Lăng Thanh Vân dùng ngữ điệu cực kỳ bình tĩnh kể chuyện, rùng một cái.

Trong chiến tranh, hành động của con sẽ chẳng giới hạn.

Bây giờ thời thế đổi, thái bình cũng ít nhất hai mươi năm, nhưng vết thương dễ xóa nhòa theo thời gian.

Nghe Lăng Thanh Vân khỏi run rẩy, là, tỷ tỷ chỉ hận thể đuổi cùng g.i.ế.c tận Dạ như thế cũng thể lý giải .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-24-van-de-sai-sot-trong-lich-su.html.]

Ta ướm hỏi tiếp: "Nói ... Ngươi theo nàng ? Một hòn đảo nhỏ, cần gì biến thành trở ngại giữa hai nước An Lăng?"

"Rất nhiều nguyên nhân..." Lăng Thanh Vân mang bộ dạng lười nhác, giọng điệu mềm mại.

"Nói một cái thử ?"

Người giường đột nhiên mở mắt.

Trong phòng tối tăm, ánh nến thấp thoáng phát hiện trong mắt xẹt qua một tia kim sắc.

Sau đó trả lời: "Bởi vì... Nương mang dòng m.á.u Dạ tộc..."

Ta: "..."

"Tuy...," trở , nghiêng đối diện , "Bà qua đời khi còn nhỏ, nhiều chi tiết mơ hồ, nhưng nhớ rõ ràng, màu mắt của bà ."

Ta gật đầu, việc chẳng gì khó giải thích, Dạ tộc từng liên hôn với Trung Nguyên nhiều, cho nên di truyền dòng m.á.u Dạ tộc nhất định cũng ít.

Bao gồm cả Lăng Thanh Vân, di truyền giống như chơi trò mở blind box (3), khiến đôi mắt của ban ngày thì giống thường, chỉ đêm ánh sáng mới lộ .

(3) Blind box: Hộp chứa quà hoặc thông tin bí ẩn, bốc hộp bất kỳ nhận quà bất kỳ.

Thật là, cho dù là bạn bè thiết, ai cũng lập trường riêng, cùng bảo vệ một thứ lưng.

"Lý do ... Đủ thuyết phục ?" Lăng Thanh Vân , mỉm .

"Với thì đủ ," nhún vai, " đối tỷ tỷ thì ."

"Bỏ qua tỷ tỷ ngươi ," Lăng Thanh Vân thở dài một tiếng, "Ta bây giờ là một cơn ác mộng, nàng phát hiện là mang dòng m.á.u Dạ tộc, đó... chỉ nước nàng thiến ngay tại chỗ."

Ta bật .

Chẳng trách Lăng Thanh Vân lúc nào cũng mang bộ mặt tươi , bây giờ còn nghi chỉ nheo đôi mắt để ai phát hiện bí mật bên trong.

Ta dừng một chút, hỏi: " , An thị chi viện, ngươi tính chuyện quặng sắt thế nào đây?"

"Vậy mới nản." Hắn tức giận đáp.

Ta khẽ phì , Lăng Thanh Vân lúc mệt mỏi thật sự buồn .

Hắn nhắm hai mắt ngẫm nghĩ, đó mở .

"Có điều chuyện thể trách tỷ tỷ ngươi. Phu thê giống như chim cùng rừng, gặp họa thì mỗi bay một nơi. Đến phu thê còn như thế, bạn bè thì trông cậy bao nhiêu?"

"Nếu bạn bè thể trông cậy," chuyển chủ đề, "Phải để họ thấy ngươi năng lực gì."

"Câu hợp ý ," đáp, "Chỉ điều vấn đề bây giờ, chẳng ngươi thật ."

"Vừa nãy ," đột nhiên duỗi tay vẫy tới gần.

Ta chút nghi hoặc bước đến, thấy vươn tay rút một đóa hoa từ bên trán .

Đóa hoa từ tơ lụa, thì đó, nhưng hề sống động, điều, các phu nhân trong cung đều trang điểm như , gì đặc biệt.

"Ngươi tiệc Trâm hoa ?"

Ta gật đầu, chính là kẻ vùi đầu trong hai tủ sách, tất nhiên là mục nhất.

Thế là Lăng Thanh Vân cử động, ghé bên tai , thì thầm cả một tràng.

Hôm , tham dự màn giành xé hòa bình hữu ái của các quốc chủ nữa, mà đến yến hội của các khách nữ vui vẻ hòa thuận hơn.

Yến hội gọi là "tiệc Trâm hoa", là mở màn của hành trình "Thú" trong Tế Thú Đại Hội.

Lúc từng nhắc đến, ý nghĩa nào đó của Tế Thú Đại Hội là đại hội liên hôn. Các nữ quyến quý tộc tới, đa sẽ tham dự tiệc Trâm hoa thăm hỏi các chị các dì. Có một sẽ lên kế hoạch ngay trong đầu. Ngoài , trong yến hội còn cho mỗi vị khách nữ một đóa hoa đạo cụ ném hoa ngày so cung hôm .

Phu nhân của Phong Gian Tuyết qua đời hồi trẻ, vẫn kết hôn thêm nữa, hình như quan hệ ái với bà chủ của nơi trăng hoa, điều trường hợp nhất định thể để bà chủ tham dự, nên đại biểu chủ trì hội nghị của Phong gia là một phu nhân họ hàng, thoạt trung hậu, nhưng tùy cơ ứng biến, cũng may tiệc Trâm hoa từng thành công, nên chỉ cần máy móc theo quy trình sách vở là . Bên An gia, vốn dĩ nên tham dự là tỷ tỷ, nhưng thế cục đó cứ đổi liên tục, đành cắt cử một nữ quan đến, cho nên ở đây địa vị của mới là tối cao. Còn vị trí, một đống phu nhân, tiểu thư chạy tới hàn huyên, ý đồ của các nàng: Lần Lăng Thanh Vân đến đưa theo hai cháu, lớn là Lăng Hữu Tùng, mười bảy tuổi, đúng ở độ tuổi đính hôn. Lăng Thanh Vân chị em ruột, cho nên cháu trai lập tức trở thành lựa chọn để liên hôn với Lăng gia, khó trách thành miếng bánh xâu xé.

Ta mỉm ứng đối, thong thả cất lời. Đồng thời đ.á.n.h giá bốn phía xung quanh, phát hiện vị trí bên trái phía một cô nương trẻ tuổi, khuôn mặt vuông dài, cũng coi như thanh tú, nhưng cảm giác "phong cách" hiện đại. Nhìn từ quần áo đến diện mạo, đoán là Tiểu thư Cao thị của Cao Xương, nhà nàng khởi xướng chuyện quặng sắt với Lăng Thanh Vân, nên dám tới phiền, chỉ lẳng lặng ở bên .

Lúc , quý Phu nhân Phong gia mặt tiếp đón xuống: "Chư vị, mời vị trí."

Ta cũng vội phụ họa: " , đúng , gì thì ăn , đừng muộn giờ trâm hoa."

Nói xong, thị nữ Phong gia lên, mỗi bưng một khay sơn bóng, khay là một cành hoa, trình lên cho các vị khách nữ.

Phân đoạn gọi là "Trâm hoa", hoa đó dùng hơn hai ngày.

Khách nữ đông , thấy thị nữ qua , bèn tóm lấy Dao Cơ, Ngô Đồng: "Các ngươi thấy , còn lên giúp đỡ một tay?"

Dao Cơ Ngô Đồng lời , ở đây địa vị cao, ý hỗ trợ, vị Phu nhân Phong gia tất nhiên sẽ ngăn cản.

Sau đó Dao Cơ liền đem một cành thược d.ư.ợ.c hồng tươi dâng lên mặt Tiểu thư Cao Xương.

Sắc mặt Cao tiểu thư thật sự khó coi, chậm chạp đón lấy.

Sở dĩ thấy nàng thanh cao nhã nhặn nên mới cố ý tặng hoa đó.

Quả nhiên, Cao tiểu thư khẽ chau mày liễu, cuối cùng mở miệng: "Ta thích thược d.ư.ợ.c, còn là màu lộng lẫy như , xin hai vị đổi cho loại khác ?"

Câu nặng nhẹ, nhưng thu hút các nữ quyến đầu .

Ta vội dậy mỉm : "Hạ nhân chu , đường đột với , tới đây, để tỷ tỷ giúp ?"

Nói xong, sai Dao Cơ mang đóa hoa mặt tới, là một bông lan trắng tinh khiết, hoa trong quân t.ử (4), nhiễm bụi trần.

(4) "Tứ quân t.ử" gồm mai, lan, cúc, trúc.

Cao tiểu thư , chút do dự.

Ta tươi : "Vừa thích thược d.ư.ợ.c, tuổi lớn , nên thích mấy thứ tươi sáng, sống động hơn."

Mọi sôi nổi về phía , thầm đoán, từ góc độ của bọn họ, lẽ cảm thấy với vị Tiểu thư Cao Xương , nếu nhạy bén chính trị hơn một chút, sẽ thấy ngay là kết hợp đấu đá với tiền triều ngoài , chuyện quặng sắt của Lăng thị đang phức tạp, lúc nhiệt tình với Cao Xương thì quá bất hợp lý.

Quý Phu nhân Phong gia là con trung hậu, thấy liền lên tiếng hòa giải: "Cao tiểu thư, hiếm khi hậu ái của Lăng phu nhân, ngươi cầm lấy ."

Cao tiểu thư dường như phản ứng , nhà bắt chẹt Lăng thị, bây giờ chủ mẫu Lăng thị tặng hoa ở mặt , nghĩ đến đắc ý, lúc nàng mới gật đầu một cái, hành lễ đáp: "Ta đây cung kính bằng tuân mệnh."

Đám đông chăm chú, màn tất cả đều nhớ rõ, Tiểu thư Cao Xương lấy một nhành lan trắng tinh như tuyết, quý phái tao nhã.

 

 

Loading...