Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 15: Thôn Thập Hoang
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không huyên thuyên dài dòng, Lăng Thanh Vân đúng hẹn tuyên bố bế quan thanh tu, để lén lút cùng Hồng Trọng phi ngựa, xuất phát đến thôn Thập Hoang.
Thôn Thập Hoang bên cạnh địa giới Lăng thị, giữa đồi núi xa xôi hoang dã, dọc đường hỏi mấy , đến cái tên , , thì cũng là liên tục xua tay.
Cũng may Hồng Trọng đáng tin cậy, một mày mò nghiên cứu bản đồ, vòng vòng , mà cũng tìm thật, nàng khoa tay múa chân, ám chỉ tiến lên thử.
Ta qua, quả nhiên một tấm bia đá, tàn tàn điêu điêu, miễn cưỡng mới nhận bên mấy chữ "thôn Thập Hoang", là khắc lên từ năm nào nữa.
Đứng bia đá cửa thôn, ngó đầu trong, là con hẻm nhỏ hẹp rách nát, ngõ nhỏ mênh m.ô.n.g sương mù, miễn cưỡng mãi mới thể rõ hai sườn nhà dân thấp lè tè.
Tới nơi , nghĩ, gặp Phong Gian Nguyệt? Tuy rằng đại khái cốt truyện, nhưng vấn đề chính là chủ thời gian, nếu hôm nay tới, ngày mai tới, thì ở chỗ chờ mấy ngày cũng chẳng .
Không ngờ, vô xảo bất thành thư (1), trong lúc đang suy nghĩ, xa xa chợt hai bóng ngựa đến gần, mà là Phong Gian Nguyệt và Sở Đinh Lan thật.
(1) Vô xảo bất thành thư: Thành ngữ Trung Quốc, nghĩa là trùng hợp đến kỳ lạ.
Ta tuy ăn mặc nam trang, nhưng vẫn Phong Gian Nguyệt liếc một cái nhận ngay, vui vẻ : "Khả Tâm, là ?"
"A, Lăng Thanh Vân tới," trả lời, đây là lời dối biên đó, nếu An Khả Tâm cải trang phu quân tra xét, tựa hồ cũng coi như ngoài.
Sau đó : " ngươi, ở chỗ ?"
"Đừng nữa, còn nhờ phu quân của , đem thương," Phong Gian Nguyệt , giơ tay chỉ Sở Đinh Lan, "Đây là Sở cô nương, Lăng Thanh Vân hai ."
Chà, chỉ là , mà còn là hàng xóm, bạn cùng phòng đại học... Ta tự nhủ.
Ta và Tiểu Vương liếc mắt một cái, nhưng tình cảnh , hiển nhiên cũng cách nào mấy chuyện xuyên đó, chỉ thể giả vờ giả vịt, : "Cũng hẳn, mời Sở cô nương đến hành cung đàm luận nhạc lý, còn hợp ý chăng".
Đang chuyện, chợt thấy một gia đình từ cửa thôn thôn Thập Hoang run rẩy hoảng sợ bước , nam nữ đều còng lưng, chân là một đám trẻ con, tầm bảy tám tuổi, đứa nhỏ nhất còn đang ôm trong lòng.
Nói thì chậm, khi đó thì nhanh, thấy bọn , đám trẻ con đó giống như ruồi bọ thấy m.á.u, vây quanh bốn ngựa bọn , lôi lôi kéo kéo bờm ngựa, túm vạt túm áo, miệng năn nỉ một màu: "Ca ca, tỷ tỷ, xin hãy thương xót, bọn c.h.ế.t đói mất!"
Ta sợ bọn họ ngựa kinh động đả thương khác, bèn gấp gáp cầu cứu hai lớn : "Chuyện gì ? Kêu loạn xạ một đống như , chẳng cái gì hết, các rõ, tự nhiên sẽ chủ cho các ."
Đôi phu thê ngăn đám nhóc, tự bước qua, quan sát một lượt, nam nhân đen lùn, tóc bết thành một dúm, gió thổi cũng bay nổi, nữ nhân thì xanh xao vàng vọt, tuổi cũng chừng ba lăm ba sáu, nhưng bên mái hoa râm, năm sáu đứa trẻ dán sát lưng, từng cái xương sườn còn đếm hết, mắt mở to chăm chú bọn .
Nam nhân mở miệng, khom lưng : "Chúng nơi núi cao đường xa đất mỏng, quanh năm suốt tháng, kết bao nhiêu hoa màu... Nhà còn bảy tám đứa con, đều sắp c.h.ế.t đói c.h.ế.t khát, đành ngoài xin cơm, các đại nhân, các thương xót, cho một chút ."
Nữ nhân cũng gật đầu phụ họa, giống như cái máy nhại: "Các đại nhân hãy thương xót, cho một chút ..."
Phong Gian Nguyệt là kẻ thể thêm cảnh tượng nhất, lập tức móc bọc hành lý, duỗi tay , lấy một nắm bạc vụn định bố thí cho gia đình .
lúc đó, bên tai vang lên tiếng sấm: "Đừng cho!!"
Ta kinh ngạc đầu, vọng qua, phía từ khi nào xuất hiện vài quan sai, mặc quan phục Lăng thị, tên cầm đầu mặt mày dữ tợn, quát xong bỗng ngừng với Phong Gian Nguyệt: "Khách quan, ngươi nội tình, cần cho !"
"Vì thể cho, bọn họ đều đáng thương như , ngươi mắt? Không tim ?" Câu chính là Sở Đinh Lan, hoặc là Vương Sở Sở, nàng giống hệt lúc cãi với ở hiện đại, đôi mắt trợn tròn, căm phẫn nổi dậy.
Mà một câu gay gắt hình như chọc giận đến đám quan sai, nha dịch bên trái về phía kẻ cầm đầu, : "Đại ca, xứ khác bọn họ thì cái gì? Theo bọn họ nhảm gì chứ? Nha môn chúng nhiều việc như !"
Nha dịch dữ tợn gật đầu, vẻ đồng tình, vì thế thèm để ý đến Phong Gian Nguyệt, mà duỗi tay hướng về nam nhân đen lùn , tròng xiềng xích lên: "Đi, cùng bọn về nha môn!"
Sở Đinh Lan tin nổi: "Các ngươi là cẩu quan gì ? Không cứu tế thì thôi, mà còn bắt ?"
Quan sai dữ tợn hiển nhiên định cùng nàng nhiều lời, chỉ : "Chúng đều là phụng lệnh Quốc chủ mà hành sự, tránh !"
Sở Đinh Lan như sắp điên: "Quốc chủ? Ngươi Lăng Thanh Vân đó? Hắn quả nhiên là táng tận lương tâm!!"
Nàng ngân lên mấy câu , cả Hồng Trọng rõ ràng run lên đôi chút, vội vàng âm thầm chặn tay, hiệu nàng bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-15-thon-thap-hoang.html.]
Cùng lúc đó, nam nhân bắt bỗng nhiên giãy giụa, hô to cứu mạng, thiếu phụ xanh xao vàng vọt cũng quỳ rạp mặt đất, liều mạng nắm lấy góc áo quan sai, kêu "Đừng bắt tướng công , đừng bắt tướng công !" Bọn trẻ con toáng, cũng phóng lên đ.á.n.h đá quan sai, kêu "Trả cha đây!" "Cẩu quan!" "Không bắt cha !"
Tình cảnh kinh tâm động phách, đến cả loại xưa nay luôn lãnh đạm như cũng chút động tâm.
Phong Gian Nguyệt tất nhiên càng nhịn , khóe mắt căng , chuẩn rút kiếm.
Đoạn cốt truyện nguyên tác: Trong nguyên tác, Phong Gian Nguyệt khống chế quan sai đầu đó, trong cơn tức giận, dùng một cục đá ném c.h.ế.t nam nhân bắt thiếu phụ và đám trẻ, là cẩu quan , Phong Gian Nguyệt ý vốn định g.i.ế.c , nhưng chuyện Lăng Thanh Vân hãm hại ngộ sát An Khả Tâm, kết quả đến nơi, hại c.h.ế.t quan viên Lăng quốc, ngược chứng thực tin đồn bốc đồng khát m.á.u, trong lúc nhất thời thiên địa to lớn chỗ dung , độc giả nguyên tác ngược đến cồn cào ruột gan. Mà Lăng Thanh Vân đó còn tiến hành đồ sát bộ thôn Thập Hoang, khiến hận đến ngứa răng.
, nãy giờ vẫn luôn bất động, là vì cảm thấy trong chuyện chút kỳ quặc, quan sai hình như ngọn nguồn gì đó, mà Lăng Thanh Vân cũng tính là cái dạng điên cuồng lạm sát , cho nên xem xem cốt truyện sẽ tiến triển như thế nào, chỉ là liếc qua thấy Phong Gian Nguyệt rút kiếm, cản , mới vội vã bắt lấy tay áo , kêu: "Gian Nguyệt, tạm thời đừng nóng nảy!"
Phong Gian Nguyệt đầu : "Khả Tâm, thế cục như , cũng mặc kệ ? Trước như !"
"Ta quản," thấp giọng đáp , "Lần tới, chính là để điều tra chuyện ."
Câu đó đương nhiên là bịa ngay tại trận, chẳng qua Phong Gian Nguyệt đối với An Khả Tâm vẫn luôn lự kính (2), đại khái sẽ hoài nghi.
(2) Vì yêu thích nên sẽ bỏ qua, phớt lờ khuyết điểm.
Quả nhiên, thần sắc bình lặng đôi chút, : "Bên , lẽ nào bọn họ bắt ?"
Ta ghé sát đáp: "Gọi là điều tra ngọn ngành, ngươi c.h.ặ.t hết dây, thì mò dưa? Yên tâm, ở nha môn một đêm, c.h.ế.t ."
Phong Gian Nguyệt còn định cái gì nữa, dùng một câu chặn : "Gian Nguyệt, ngươi màng đạo lý đối nhân xử thế, nhưng gì cũng là công t.ử thế gia, ngươi ngẫm , đến nhà thích, trẻ con nhà ngoan, ngươi đến giảng đạo lý ?"
Đây là lãnh thổ Lăng thị, là nữ chủ nhân của Lăng gia, cho nên lời quả thật nghiêm, so với khí ngữ thanh lãnh khác hẳn An Khả Tâm nguyên gốc, Phong Gian Nguyệt cho phần chấn động, mơ hồ nghi hoặc liếc một cái, cũng nhiều lời nữa, mấy quan sai bắt nam nhân đó , để thiếu phụ và đám trẻ con vang ở đấy.
Quan sai nhanh như chớp để bụi bay mù mịt, nghênh ngang rời , mà trong thôn lúc cũng ồn ào thu hút, dần dần tụ tập đến cửa thôn.
Có vài nữ nhân chạy tới, đỡ thiếu phụ mặt đất dậy, dùng tiếng địa phương chuyện một trận, hẳn là đang thuật chuyện .
Bốn bọn ở bên lề, Phong Gian Nguyệt vẻ vẫn hổ thẹn, giống như bản tay nên cảm thấy tự trách.
Người trong thôn quần áo tả tơi, dìu già dắt trẻ, ồn ào huyên náo một trận, đó một ông lão từ giữa đám , bọn : "Nhị Anh , các ngươi định giúp nàng , chỉ là đám cẩu quan đó quá hung dữ."
Phong Gian Nguyệt thấy đối phương hề trách tội, khỏi cảm động, xuống ngựa tới bắt tay lão bá, lấy hổ thẹn.
"Không dối gạt ngài, tại hạ tuy chỉ ngang qua, nhưng mà chút quan hệ với triều chính Lăng quốc, nhất định sẽ tra rõ chuyện , trả cho ngài một công đạo!" Hắn .
Lời của Phong Gian Nguyệt cũng sai, nếu thật sự chuyện quan phủ ỷ thế h**p , thịt cá bá tánh, đây nhất định sẽ xen , trở về rõ cho Lăng Thanh Vân.
Có điều, chú ý, ông lão lời xong, tròng mắt đảo một vòng, hiện lên một loại thần sắc cực kỳ quỷ dị, bởi vì xảy quá nhanh, cũng nghĩ rõ đó là ý gì.
"Trời muộn , mấy vị, chi bằng ở luôn thôn nhỏ ?" Lão .
Ta sắc trời, quả thật muộn, hơn nữa chúng cũng tâm điều tra, bèn thuận thế đồng ý.
Bọn theo ông lão, dắt ngựa, từ con hẻm nhỏ thôn.
Sau khi trong, mới phát hiện con hẻm hẹp giống như một cái miệng hồ lô, tiến trong đất đai rộng, hai sườn là nhà lợp tranh, còn vài mẫu đất cằn, thỉnh thoảng thấy một cái chuồng heo, heo cũng gầy guộc đến giận sôi cả .
Ta dáo dác xung quanh, đối diện đột nhiên một nữ nhân xông tới, dáng thấy còn trẻ, nhưng đầu tóc bù xù, hai cánh tay lộ vết thâm tím, nàng đột ngột ném đá về phía bọn , trong miệng vẫn mơ hồ tru lên: "Đuổi! Đuổi!"
Ta dọa đến cả kinh, Hồng Trọng chắn mặt, Phong Gian Nguyệt cũng đẩy Sở Đinh Lan lưng.
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, mấy nam nhân từ hai bên chuồng heo lao , đè nàng xuống mặt đất, nhét một nắm giẻ lau miệng, dứt khoát lôi .
"Cái ?" Phong Gian Nguyệt nghi hoặc hỏi lão bá dẫn đường.
Lão bá đầu : "Đó là cô nương điên ở căn nhà cuối thôn, gặp là đ.á.n.h, mấy ca ca trong nhà chỉ , gì ."
Sở Đinh Lan "a" một tiếng, kéo kéo tay áo Phong Gian Nguyệt, nhỏ giọng , "Chúng đến lúc đó cũng cho nhà nàng chút tiền ."