Xuyên Thành Người Vợ Sắp Bị Vai Phản Diện Giết Chết - Chương 11: Kế Hoạch Thâm Sâu Đến Nhường Nào

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Liên tiếp ba ngày, Lăng Thanh Vân hề xuất hiện trong cung, đoán đại khái là đang ở tiền triều giao chiến với Lục gia.

Ta cũng bản nghĩ như thế nào, ngày ngày phòng sợ , ghé qua đều đặn, hiện tại tới, lòng đột nhiên một chút cô quạnh.

Ngày thứ tư Lăng Thanh Vân rốt cuộc cũng trở về dùng cơm. Ta viện cớ hôm đó thấy Sở Đinh Lan đàn hát, thật đáng tiếc, hỏi liệu thể đưa cung cùng .

Mấy ngày nay vẫn luôn thương nhớ Tiểu Vương, hai con từ hiện đại xuyên đến xã hội phong kiến tàn nhẫn , giống như thấy câu "kỳ biến ngẫu bất biến, ký hiệu góc vuông (1)" cũng đủ khiến lóc t.h.ả.m thiết. Huống hồ, Tiểu Vương còn từng qua nguyên tác, so với rõ ràng là nhiều chi tiết hơn.

(1) Kỳ biến ngẫu bất biến, ký hiệu góc vuông: Nguyên lý trong toán lượng giác.

Có chuyện nhất định một chút, tâm lý trải qua đủ loại biến hóa, cốt truyện nguyên tác rõ còn hữu dụng với :

Ban đầu, cật lực tìm cách nhớ nguyên tác, bởi vì những gì sắp xảy với quan trọng.

Sau đó, nhận bởi bản xuyên qua mà khiến tình tiết xảy đổi, nguyên tác cũng còn đáng tin nữa, nên chút nhụt chí.

hiện tại, phát hiện chi tiết đổi, Phong Gian Nguyệt và Sở Đinh Lan vẫn tương ngộ, vì chứ?

Ta đoán, đây chính là điều nghiễm nhiên trong vô vàn cái ngẫu nhiên, hoặc là mệnh quyết định.

Chỉ cần tính cách Phong Gian Nguyệt đổi, phận Sở Đinh Lan vẫn thế, bọn họ sẽ khả năng lớn diễn cảnh hùng cứu mỹ nhân.

Cũng như , tuy tình tiết cũ vài chỗ đổi, nhưng đại đa tình tiết vẫn còn tám mươi phần trăm khả năng xảy , hoặc là đang đường xảy .

Bởi mới tìm đến Tiểu Vương, cùng nghiên cứu một chút, vạn nhất thể tìm cách trở về thế giới cũ, lui một vạn bước, cho dù tìm , cũng sống cho hết đời trong cuốn sách , nàng hẳn cũng bộ cốt truyện, thể đưa chiến lược đại khái.

Lăng Thanh Vân đồng ý nhanh, chỉ điều, ngay trưa hôm đó, chạy tới báo cho một tin: Phong Gian Nguyệt mang theo Sở Đinh Lan, chạy trốn .

Ta như sét đ.á.n.h oành oành, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân.

Sao quên mất tính tình của lão Phong Gian Nguyệt chứ. Tự do tự tại, ph*ng đ*ng trói buộc .

Thứ nhất, lưu kinh thành, lẽ là vì lo lắng cho An Khả Tâm, mà hiện giờ gặp . Thứ hai phỏng chừng vẫn tức giận chuyện Lăng Thanh Vân lấy v.ũ k.h.í. Thứ ba, cố gắng tránh xa nơi lắm thị phi. Hắn chạy mới là lạ.

Hơn nữa còn mang theo Sở Đinh Lan, , đợi đến ngày tháng năm nào và Tiểu Vương mới hội ngộ đây.

Lại một ngày trôi qua, tỷ tỷ thể níu giữ , thấy tinh thần định, nàng rốt cuộc cũng trở về An quốc.

Tuy trong lòng bản An Khả Tâm, đây chẳng qua chỉ là một nửa tỷ tỷ công nhận, nhưng nàng , vẫn khiến chút đau đớn, cảm thấy vô cùng cô đơn.

Quên , khi ở hiện đại, bao giờ dựa chính chứ?

Mặc dù đầy đủ, nhưng Tiểu Vương kể cho vài đoạn nhỏ, chủ tuyến nguyên tác lược qua lược ước chừng như thế :

Trong nguyên tác, Phong Gian Nguyệt bởi vì chuyện An Khả Tâm hại c.h.ế.t, sinh nghi ngờ cái c.h.ế.t của cô mẫu hồi trẻ, cuối cùng cùng với nữ chính Sở Đinh Lan, tìm chân tướng, tố giác một loạt lịch sử đen của Lăng Thanh Vân.

Trước khi xuyên đến, tình tiết chính đang lên đến đỉnh điểm, Phong Gian Nguyệt ở trong Tế Thú Đại Hội, đang sắp công khai bộ quá khứ của Lăng Thanh Vân. Theo lẽ thường, những gì kế tiếp là khoan khoái vỗ tay lệnh cho , nhân vật phản diện Lăng Thanh Vân bại danh liệt, kết cục vạn kiếp bất phục, tuy đến kết truyện, nhưng thể tưởng tượng .

Đồng thời, cuối truyện hẳn là cũng sẽ tiết lộ một uẩn khúc lớn mà tác giả che giấu đầu truyện. Chỉ là, chính truyện còn hết, nên tất nhiên là chẳng gì cả.

Nếu thể trở hiện đại, hoặc là chuồn êm xuôi, thành công cắt đứt quan hệ với Lăng Thanh Vân, kết cục của như thế nào cũng chẳng liên quan tới .

thì nên nỗ lực tính toán, lên kế hoạch cho trường hợp nhất, nếu xảy chuyện như ngày đó, vẫn thể cắt dây ràng buộc với Lăng Thanh Vân, tổ lật trứng sẽ lành, rơi kết cục vạn kiếp bất phục, là Phu nhân nguyên phối, còn thể dấu chấm ?

Huống hồ, từ khi tiểu thuyết , ôm một chút tư tưởng đồng bệnh tương lân với Lăng Thanh Vân, trải qua mấy ngày chung sống, thật sự thấy thẳng đến cuối, c.h.ế.t t.h.ả.m như , trong tâm ít nhiều chút đành lòng.

Cho nên, nghĩ cách, ngăn cản tình tiết trượt dốc trở về kết cục sớm định .

Đang nghĩ ngợi, Dao Cơ bỗng lắc lư chạy đến, báo với : "Phu nhân, lan can trong Vô Nhai các sửa ."

Ta ban đầu sửng sốt, đó thầm nghĩ: Quá tuyệt.

Mấy ngày sớm tới Vô Nhai các, đầu là cuộc đối thoại của tỷ tỷ và Lăng Thanh Vân ở đám hoa thạch lựu cản bước, đó Vô Nhai các đang tu sửa lan can, cho đến gần, liền sai Dao Cơ, Ngô Đồng, để bọn họ xem xét, khi nào tu sửa thì báo cho .

Thế là ngay lập tức vọt đến Vô Nhai các.

Đa qua "biển học vô bờ", đều thái độ biểu dương khen ngợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-sap-bi-vai-phan-dien-giet-chet/chuong-11-ke-hoach-tham-sau-den-nhuong-nao.html.]

câu gốc "đời thì hữu hạn, mà tri thức thì vô hạn, lấy cái hữu hạn mà theo đuổi cái vô hạn thì thật mệt mỏi (2)."

(2) Đời thì hữu hạn, mà tri thức thì vô hạn, lấy cái hữu hạn mà theo đuổi cái vô hạn thì thật mệt mỏi: Câu của triết gia Trang Tử.

Dịch sang tiếng bản ngữ đại khái chính là: Lấy sinh mệnh hữu hạn tìm c.h.ế.t trong tri thức vô hạn, y như việc đốt đèn l.ồ.ng trong WC —— tìm phân!

Từ khi bước Vô Nhai các, vô cùng gần với tình trạng "thật mệt mỏi". Ban đầu, mục đích của chỉ tìm kiếm xem cơ quan bí thuật, phù văn pháp trận gì thể đưa về hiện đại , nhưng những sách vở đó đều dạng phồn thể, thỉnh thoảng còn vài ký tự tắt, thế còn là gì, mấu chốt là lúc một Muggle (3) chính hiệu, cầm quyển 《Phù Pháp Nhập Môn》, một bầu trời chữ trong đó đều nhận , nhưng trình độ chính là xem hiểu ý, mà thở ngắn than dài quần.

(3) Muggle: Một từ dùng trong bộ truyện Harry Potter của J. K. Rowling, dùng để chỉ khả năng sử dụng pháp thuật và sinh trong thế giới phù thủy.

Thế là xong, cả một ngày trời, dụi dụi con mắt già mờ mịt, định bụng dẹp đường hồi phủ.

Hô vài tiếng Dao Cơ Ngô Đồng, ai đáp .

Quên mất, hai thiếu nữ đương mùa xuân xanh chịu đựng nổi thư viện buồn tẻ, chạy ngoài chơi ?

Nghĩ , cũng để bụng, đến một dãy kệ, xếp đống sách mới xong.

lúc , đột nhiên chú ý tới một cuốn, gáy sách dòng chữ nhỏ 《Thần Dị Ký》, so với những tác phẩm dính bụi dày cộp bên cạnh, quyển sách giống như mới lấy lâu .

Ta đem cuốn sách xuống, lật lướt qua xong liền bỏ cuộc: Quyển sách hình như là tư liệu về Dạ tộc, ghi chép một vu thuật, nhưng vấn đề là, chỉ nửa quyển!

Ta ở hiện đại truyện hố còn đủ , giờ tìm nửa cuốn cũng vô dụng.

Vì thế quyết định đặt cuốn sách trở .

Tuy nhiên, qua kẽ sách xếp hờ , bất thình lình xuất hiện một khuôn mặt!

Ta sợ tới mức thét lên " ơi" một tiếng...

Sau đó, gương mặt cất lời: "Ta lớn lên đáng sợ như ?"

Ta ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập thình thịch, mới phát hiện, là Lăng Thanh Vân.

Lăng Thanh Vân từ kệ sách bước ngoài, nụ tiêu chuẩn vẫn treo mặt, đuôi mắt cong cong hỏi: "Khả Tâm, nàng đến đây?"

"Ta... Ta thấy nhàm chán..." - Tròng mắt đảo loạn, điều nhanh ch.óng phát hiện bản còn thiên phú lấy lệ qua loa, phản ngược . - "Ngươi xem ngươi thèm tới thăm , tỷ tỷ , tất nhiên dạo xung quanh."

"À, quả thật là đúng, để Khả Tâm cô đơn." - Hắn tủm tỉm , đột nhiên quơ tay lấy mấy hạt phỉ. - "Khả Tâm dùng bữa, ở đây một chút đồ vặt ."

Sau một ngày vận động đầu óc trong , quả thực đói bụng, thấy lấy một cái kìm nhỏ, ưu nhã giúp tách vỏ, đó đem thịt quả tròn trịa đưa cho , nhận vội vàng nhét bộ miệng.

Hạt phỉ ăn ngon, hạch quả mang mùi hương độc đáo, liên tiếp nuốt mấy cái, trong bụng chút đồ ăn, tâm tình cũng từ từ thả lỏng.

"Nàng từ nhỏ thích ăn hạt phỉ, nhưng lột kỹ, mỗi nếu ai lột cho, nàng thà chẳng ăn nữa —— chuyện vốn là Nam Phong cho ." - Hắn lột vỏ .

"Nam Phong là ai?" - Ta hỏi.

"Dao Cơ, Ngô Đồng cho nàng ? A, cũng đúng, nàng đến tuổi xuất cung lâu , khó trách bọn họ nhắc qua."

"À, là cung nhân đây." - Ta ứng phó, bao nhiêu chú ý đều tập trung hạt phỉ trắng tinh tay .

"Thuận T.ử nàng bệnh, còn hồi cung thăm nàng."

Ta theo bản năng trả lời: "Cũng ."

Nụ môi đối diện đột nhiên tắt lịm, kế đó dậy, thả hết hạt phỉ trong tay xuống.

"Sao nàng hỏi, Thuận T.ử là ai?" - Hắn một nữa rộ lên, là nụ dịu dàng, thiết đúng tiêu chuẩn, đôi mắt khép hờ đến dài hẹp.

Trong khoảnh khắc đó, nội tâm thăm hỏi một trăm tổ tông nội ngoại...

Hoá là ở đây đặt bẫy chờ .

Nếu thật sự mất trí nhớ, đến Nam Phong, thì cũng nhớ rõ Thuận Tử.

Mà khi đến cái tên Thuận T.ử , liền thuận miệng đáp , một chút cảm giác xa lạ cũng thể hiện ngoài... Như chứng tỏ chuyện gì?

 

 

Loading...