Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 98
Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:30:16
Lượt xem: 14
"Chỉ là hai quả trứng gà thôi mà, đến nỗi đó sao?" Cố Lệ dắt xe đạp cùng chị đi về phía trước.
"Trứng gà cũng không phải đồ vật bình thường gì." Cố Quyên nói.
Cố Lệ không nói gì cả, vừa rồi nhìn dáng vẻ cẩn thận nhấm nháp trứng gà kia của chị, cô biết chắc chắn là rất lâu rồi Cố Quyên không được ăn trứng gà, lại nhìn chân chị sưng như vậy mà vẫn phải đi ra ngoài mua đồ ăn, không cần nói cũng biết khi trở về chắc chắn còn phải nấu cơm hầu hạ cả gia đình, đây là cuộc sống sao?
"Chị cả, chị không muốn thay đổi một chút sao?" Cố Lệ nhìn chị rồi nói.
Cố Quyên hơi sửng sốt một chút: "Thay đổi?"
"Chẳng lẽ chị không nghĩ tới sao, năm nay chị chỉ mới 27 tuổi, nhưng chị xem sắc mặt của chị đi, nói chị 37 tuổi cũng sẽ tin, không thay đổi thì tiếp tục sống như vậy sao?" Cố Lệ nói.
"Thay đổi như thế nào?" Cố Quyên cười khổ.
"Đi ra ngoài kiếm tiền." Cố Lệ nhẹ nhàng nói.
Cố Quyên lắc đầu. "Chị nghe em gái nói rồi, công việc của em ấy là em tìm giúp, cũng tốn một số tiền lớn. Chị biết em muốn giúp đỡ người nhà mẹ đẻ, nhưng mà cũng phải làm theo khả năng của mình. Em gái còn chưa trả tiền công lại cho em, em không nên lại vung tiền lớn như vậy nữa, cho dù mẹ chồng em không nói ra, nhưng trong lòng cũng sẽ có ý kiến về em.”
Cố Lệ tạm thời không nói gì, đầu tiên là cùng chị đến nhà họ Vương.
Nhà họ Vương là cả gia đình cùng ở chung, hai chị em vừa lại đây là lập tức nhìn thấy bà Vương đứng ở cửa cắn hạt dưa nói chuyện phiếm với người ta.
Nhìn thấy đến bây giờ Cố Quyên mới trở về, vốn dĩ bà ta định mở miệng ra mắng, kết quả nhìn thấy Cố Lệ nên lập tức nói: "Đây không phải là dì hai bọn nhỏ sao? Sao hôm nay lại rảnh rỗi đến chơi vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-98.html.]
"Chào thím, hôm nay cháu nghỉ nên dẫn hai đứa nhỏ đến thăm dì cả. Nhưng mà cháu thật sự không ngờ cổ chân của chị cháu bị vậy còn phải đi ra ngoài mua đồ ăn hầu hạ cả gia đình. Cháu còn trưởng là thím bị bệnh nằm trên giường không đi được chứ, nếu không thì sao có thể làm chuyện như vậy? Người không biết còn tưởng là thời đại cũ, mẹ chồng tra tấn con dâu!" Cố Lệ nói chuyện rất không khách khí, trực tiếp nói thẳng.
Bà Vương nghẹn lời, mà bà ta không dám làm gì Cố Lệ, bởi vì bà ta biết rõ dì hai của cháu nội bà ta rất giàu, chồng cô làm bên bộ vận chuyển, bản thân cũng có công việc, không phải lần trước dì nhỏ của cháu nội đến nói công việc của cô ấy cũng là chị hai sắp xếp?
"Lệ Lệ, mau vào đây đi." Cố Quyên nhanh chóng nói.
Lúc này, Cố Lệ mới dắt xe đạp mang theo hai đứa con trai vào cửa, cô cũng nhìn thấy được nhà ở vừa dơ vừa loạn, mà hai chị em dâu thì đang nói chuyện g.i.ế.c thời gian, việc gì cũng không làm.
Vừa nhìn thấy như vậy, Cố Lệ liền chịu không nổi, cuộc sống như vậy nếu như thay vào là cô, chỉ một ngày thôi cô cũng sống không được.
"Hai đứa cháu gái của em đâu?" Cố Lệ ôm Đại Bảo, Nhị Bảo xuống, hỏi.
Sở dĩ Cố Quyên ở nhà chồng không được yêu thích như vậy, không chỉ bởi vì cô ấy ở nhà làm nội trợ, còn bởi vì cô ấy sinh liên tiếp hai đứa con đều là con gái.
Thật ra cô ấy cũng từng có bầu là đứa con trai, nhưng vào thời điểm mang thai năm tháng bị té ngã nên bị sảy mất.
Nhưng cũng sau lần bị thương đó thì Cố Quyên không có mang thai tiếp lần nào nữa, tới hiện tại cũng đã gần ba năm rồi.
"Ở trong phòng nhỏ của chị." Cố Quyên nói.
Cố Lệ sửng sốt, liền cùng Cố Quyên lại đây, cả nhà bọn họ có một căn phòng đơn, bây giờ hai đứa cháu gái đang bị nhốt ở trong căn phòng tự chơi.
Vừa mở cửa liền nhìn hai chị em, gầy giống như que củi, chỉ lộ ra hai đôi mắt thật lớn, chính là làm Cố Lệ rất đau lòng, trong tức khắc liền buông Nhị Bảo mà lại đây ôm hai chị em vào lòng "Hiểu Nguyệt, Hiểu Tinh, còn nhớ rõ dì không? Dì hai đã mua cho các cháu quần áo mới đó?"
"Nhớ rõ dì hai, nhưng quần áo mới bị đoạt đi rồi." Năm nay Hiểu Nguyệt được tám tuổi nhỏ giọng nói.