Cố Lệ gật đầu, cô không ngờ mẹ chồng lại nhát gan như vậy, nhưng nếu lá gan nhỏ như vậy thì cô cũng không miễn cưỡng làm gì.
Nháy mắt đã đến ngày cô được nghỉ, một tháng cũng chỉ có một ngày hôm nay được nghỉ, rất hiếm có.
Cô nói với mẹ Hàn một tiếng, sau đó dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo cùng nhau đến thăm nhà chị cả của cô.
Chị cả của cô tên Cố Quyên, chỉ lớn hơn Cố Lệ ba tuổi, nhưng là cả người trông có vẻ lớn hơn Cố Lệ sáu, bảy tuổi trở lên!
Cố Lệ đạp xe đạp chở theo Đại Bảo bà Nhị Bào hỏi đường đi lại đây, vừa lúc gặp chị ấy vác cái rổ đi mua đồ ăn trở về, thật là lâu rồi không gặp, suýt chút nữa cô đã nhận không ra Cố Quyên!
"Chị cả?" Cố Lệ thăm dò kêu lên một tiếng.
Lúc này Cố Quyên mới nhìn thấy cô, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nói: "Lệ Lệ à?" Sau đó nhìn về Đại Bảo và Nhị Bảo: "Đây là hai cháu ngoại của chị?"
"Vâng, hôm nay em được nghỉ, cho nên dẫn hai anh em bọn họ đến thăm chị cả." Cố Lệ đi xuống xe, nhìn chị ấy và hỏi: "Chị cả, vừa rồi em thấy chị đi đường có chút cà nhắc, sao lại như vậy?"
"Không phải chuyện lớn gì, chỉ là trượt ngã một cái, cổ chân có chút đau nhức mà thôi."Cố Quyên cười nói.
Cố Lệ biết chỉ sợ đây không phải chuyện nhỏ gì, cô bảo Đại Bảo và Nhị Bảo ngồi vững, còn mình đi tới xem cổ chân của chị cả một chút, vừa nhìn thấy là sắc mặt lập tức đều thay đổi.
"Chị cả, chân chị đã sưng như vậy sao chị không ở nhà nghỉ ngơi mà chạy ra mua đồ ăn? Những người khác trong nhà họ Vương đều c.h.ế.t hết rồi sao!" Cố Lệ lập tức nổi giận nói.
Trong lòng Cố Quyên đau xót, nhưng rất kiên cường: "Chị không sao, chị ở trong nhà cũng không có việc gì làm, mấy người kia đều khá bận rộn, nên chị đi mua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-97.html.]
Cố Lệ nhìn dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng của chị ấy, chỉ có thể tạm thời hít sâu một hơi, lấy mấy quả trứng gà luộc trong rổ ra đưa cho chị ấy: "Tạm thời đừng nói chuyện khác, em ngửi miệng chị là biết chị đã đói bụng rồi, ăn hai quả gà này trước đi."
"Không cần, không cần, cho Đại Bảo và Nhị Bào ăn đi!" Cố Quyên vội vàng nói.
"Bọn cháu đã ăn rồi ạ, buổi sáng cháu ăn một quả trứng gà chiên thơm ngào ngạt!" Đại Bảo nói.
Nhị Bảo cũng tỏ vẻ mình không đói bụng, buổi sáng thằng bé cũng ăn một quả trứng gà, là mẹ đút cho thằng bé!
"Chị nghe thấy chưa? Mau ăn đi, ăn xong em theo chị về nhà chơi một lúc." Cố Lệ thúc giục nói.
Cố Quyên vẫn không muốn ăn: "Lần trước em gái lại đây, chị nghe em ấy nói là hiện tại mẹ chồng của em vào trong thành sống chung với em, trông Đại Bảo và Nhị Bảo giúp em, em đừng lấy đồ gì cho chị, mang về hết đi!"
Cùng làm con dâu nên chị biết đến, họ đều thấp hơn một bậc, em ấy cho chị đồ vật, nói không chừng khi trở về sẽ bị ghẻ lạnh.
"Mẹ chồng của em không giống mẹ chồng của chị đâu. Mẹ chồng của em rất tốt, trứng gà này cũng là em nói mẹ nấu, mà để lại cũng sẽ hư thôi. Chị mau ăn đi, đừng vì hai quả trứng gà mà để em nói nhiều." Cố Lệ nói rồi đập vỡ trứng gà, lột vỏ đưa cho chị ăn.
Cố Quyên nhìn cô, lúc này mới ăn từng miếng nhỏ, ăn hết quả trứng gà vô cùng thơm ngon này. Trong lòng không nhịn được mà có chút chua xót, đã bao lâu rồi cô không được ăn trứng gà? Chắc là đã rất nhiều năm rồi, số trứng gà trong nhà, chị không được ăn một miếng nào cả, cũng không dám ăn, thậm chí số trứng gà lần trước em gái thứ ba của chị mang đến, chị và hai cô con gái của chị đều không được ăn.
"Còn có cái này." Cố Lệ lại đập vỡ một quả trứng khác.
"Chị ăn một cái là đủ rồi, sao có thể ăn tiếp?" Lúc này Cố Quyên thật sự không ăn.
Cố Lệ nhét vào miệng chị ấy, còn cầm bình nước tới cho chị uống mấy ngụm. Lúc này Cố Quyên mới nuốt trứng gà, còn có chút oán trách nói: "Em nhét vào như vậy làm chị không thể nhấm nháp được, ăn như Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm vậy!"