Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 96

Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:30:12
Lượt xem: 8

Cố Quân gật đầu “Chị hai, nếu có thể thì chị hãy khuyên nhủ chị cả đi, khuyên chị cả dọn ra ngoài cũng được, cuộc sống như vậy đến cả em cũng cảm thấy thật khó thở, đã là xã hội gì rồi, thật sự là giống hệt mấy bà mẹ chồng tra tấn con dâu thời đại cũ!"

"Cũng phải là chị cả bằng lòng thì chị mới khuyên được, còn nếu chị cả không bằng lòng thì chị còn có thể làm gì nữa?" Cố Lệ nói.

Cố Quân vội nói: "Chị cả bằng lòng, chị hai, chị không biết chị cả nghĩ thoáng đến mức nào đâu, chỉ là chị ấy không đủ tự tin và không có tiền mà thôi!"

"Em tính thế nào?" Cố Lệ nghe thấy lời nói của cô ấy có ẩn ý nên hỏi.

Cố Quân cười hì hì, nhỏ giọng nói: "Chị hai, em muốn cho chị cả đến ở chung với em, em đi làm, chị ấy có thể đi bán chút đồ vật."

Cố Lệ lắc đầu. "Không được, chị cả nhát gan, làm sao chị ấy có thể làm được việc này, chắc chắn sẽ bị hù chết."

không khỏi nhỏ với n chi cả th

"Nhưng mà chị hai, chị cả thật sự quá đáng thương!" Cố Quân không nhịn được mà nói. Cô nhìn thấy chị cả như vậy không khỏi nhớ tới nếu cô ấy thật sự gả cho con trai của xưởng trường, có lẽ cô ấy cũng có cuộc sống như vậy đúng không? Thực sự là nghĩ lại thôi cũng không thể tiếp thu được!

Cố Lệ không nói nhiều với cô ấy: "Chờ chị đi thăm chị ấy rồi nói sau."

"Chị hai, chắc chắn chị sẽ giúp được chị cả mà!"

"Cũng không cần em dặn dò đâu, chị ấy cũng là chị gái của chị, nếu giúp đỡ được thì chị có thể bỏ mặc hay sao?" Cố Lệ xua tay nói, sau đó đi trở về.

Lại về bên quầy này làm việc cùng Lý Hồng Hà, giải thích chuyện đó với Lý Hồng Hà.

"Còn có người khốn nạn như vậy sao!" Lý Hồng Hà lập tức nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-96.html.]

"Không phải thứ tốt lành gì, nhưng mà không cần quan tâm, Trần Đông Sinh sắp trờ về tới, đến lúc đó xem thử anh ta còn dám nữa không!" Cố Lệ cười khẩy.

Lý Hồng Hà lại nhỏ giọng hỏi: "Lệ Lệ, bên quê nhà có còn gửi đồ lên đây không?"

"Không phải mấy ngày hôm trước mới đổi cho chị mười cân mì khoai lang à?" Cố Lệ nhỏ giọng nói: "Nhà chị ăn hết nhanh vậy sao?"

"Đừng nói nữa, tất cả đều bị mẹ chồng của chị khuân đi rồi, em không biết chị trở về tức giận đến mức nào đâu!" Lý Hồng Hà nói đến mẹ chồng của mình là lập tức nổi giận.

Cố Lệ nhíu mày: "Mấy đứa nhỏ trong nhà đều đang tuổi ăn, vậy mà mẹ chồng chị lấy đi hết? Không chừa lại một chút nào sao?"

"Đúng là như vậy, cũng bởi vì chị không ở nhà, nếu chị ở nhà thì có thể cho bà ấy lấy đi như vậy sao, ông chồng của chị như cái người c.h.ế.t vậy!" Lý Hồng Hà mắng.

Cố Lệ an ủi, sau đó nhỏ giọng nói: "Nhiều là không có, em chia lại cho chị năm cân bột ngô chống đỡ trước nhé?"

"Lệ Lệ, thật sự cảm ơn em, em không biết chị tức giận đến mức nào đâu, nhưng mà chị đi tìm bà già kia, bà ấy còn trực tiếp nằm trên mặt đất, chị cũng không thể cứng rắn cướp đi, cho nên tối hôm qua cả nhà đều uống nước no bụng!"

Lý Hồng Hàm kéo tay cô, bắt đầu phàn nàn nỗi khổ.

Cố Lệ nghe, thỉnh thoảng lại an ủi hai câu, xong rồi cùng nhau tan làm mới dẫn cô ấy đến nhà chia chút bột ngô cho cô ấy, vẫn là giá trên thị trường, xem như "không kiếm một xu nào!”

Cuộc giao dịch này là hoàn thàn ngay trước mặt mẹ Hàn.

"Mẹ có nhìn thấy không, cho dù đồng chí công an có tới đây cũng không dám nói con làm đầu cơ trục lợi, tất cả con đều lấy theo giá bên ngoài thị trường, hơn nữa cũng chỉ đổi một chút cho người thân quen có nhu cầu cấp bách cần dùng mà thôi”. Cố Lệ tiễn người đi rồi mới quay lại nói với mẹ chồng.

Mẹ Hàn nhỏ giọng nói: "Tốt nhất vẫn là không cần làm."

Loading...