Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 93
Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:30:07
Lượt xem: 17
"Con vẫn hy vọng anh ấy có thể đến làm chỗ mua bán, để dù có bận rộn đến đâu cũng không phải một tháng chỉ gặp nhau được hai ba lần, vả lại Đại Bảo và Nhị Bảo cũng cần sự bầu bạn của cha tụi nhỏ." Cố Lệ nói.
"Vậy chờ thằng bảy trở về đến lúc đó con nói chuyện với nó xem sao nhé?" Mẹ Hàn cũng hiểu không thể tiếp tục như vậy, tất nhiên chuyện của cháu trai là chuyện nhỏ, quan trọng là lỗ hổng lớn của hai vợ chồng, nên bà cũng không phản đối.
Cố Lệ thấy mẹ chồng dễ thích ứng như vậy, thấp giọng nói: "Mẹ, mẹ có biết lần này phòng thu mua tuyển công nhân bao nhiêu không?"
Mẹ Hàn không biết liền hỏi.
Cố Lệ chỉ nói một lần, mẹ Hàn trợn mắt nhìn con dâu.
"Mẹ, con không làm chuyện đầu cơ tích trữ, con chỉ là có cách mua được mấy thứ này mà thôi, cũng chính vì lúc này, nếu không phải cần có công điểm mới có thức ăn, thì những chuyện khác con cũng mặc kệ, con có việc làm, con cũng sẽ không ngu ngốc đi làm những chuyện này." Cố Lệ nói.
"Lời này nói không sai!" Mẹ Hàn vội nói.
"Cách này con biết được là do con làm ở quầy hàng, rất đáng tin. Những thứ họ đưa con bán đều có giá thấp hơn ngoài chợ, chẳng hạn như trứng gà, ở chợ bán trứng gà một cân là ba mươi mao, nhưng mà con mua thì chỉ có hai mươi tám mao. "
"Gạo tốt nhất, bên ngoài chợ bán một trăm bảy mươi hai mao, con mua chỉ với một trăm năm mươi hai mao."
"Thịt heo một cân chín mươi sáu mao, con mua một cân chín mươi bốn mao."
"Muối ở ngoài chợ bán một cân ba mao, con lấy một cân chỉ có một mao."
"Nước tương một cân hai mao, con lấy cũng chỉ một mao tám, còn dấm chua tám đồng một cân, còn thì chỉ sáu đồng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-93.html.]
Cố Lệ đưa ra một so sánh ngắn gọn, "đào bảo" đều có giá thống nhất, giá hàng so với thời đại này thấp hơn hai phần.
Mẹ Hàn vẫn khuyên: "Lệ Lệ, chuyện này không an toàn, không thì chúng ta bỏ đi, được không?"
"Mẹ cứ yên tâm, đồ con mua rất an toàn, con mua về là để mình ăn mà, cũng không khác gì đi chợ đen, con không mua đi bán lại, cũng không phải đầu cơ tích trữ, hơn nửa người thành phố cũng đi đến chợ đen bên kia mua không ít, cho dù con dùng giá thị trường trao đổi cho hai bên hàng xóm, cứ một cân của bất cứ món nào thì con cũng lời được hai phân tiền, nhưng cho đến bây giờ con cũng chưa làm điều đó." Cố Lệ nói.
Mẹ Hàn nhìn con dâu: "Thật sự an toàn?"
"Chắc chắn ạ, con là người có công việc đàng hoàng, có ngốc lắm mớ làm chuyện nguy hiểm như vậy, nếu không an toàn con đã sớm cắt đứt."
Mẹ Hàn lúc này mớ thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ có điều bà vẫn cảm thấy lá gan con dâu thật lớn, bà cũng không biết chuyện này đâu.
Cố Lệ thấy bản thân mình đã nói rõ ràng như vậy, mẹ chồng vẫn không nghĩ hướng mà cô đi đến, chẳng hạn như xung quanh đều có rất nhiều cơ hội để mua bán. Cho dù mẹ chồng không nghĩ tới, thì cô cũng sẽ nói trước cho mẹ chồng biết, để trong lòng bà có chuẩn bị trước, cô biết bà cụ rất thông minh nên cô cũng không sợ mẹ chồng không chịu đựng nổi.
Bởi vì Cố Lệ ra tay hào phóng, công việc thu mua bên kia cũng không hề nghi ngờ sẽ có chỗ ngồi cho Cố Quân.
Cố Quân cũng rất vui vì chuyện này.
Lý Hồng Hà cũng rất ngạc nhiên, dù sao yêu cầu của bộ phận thu mua kia cũng rất cao, không ngờ đã dành được.
"Nhưng tốn rất nhiều tiền, lần này phải mất mấy năm mới có thể thu hồi vốn." Cố Lệ nhỏ giọng nói với cô ấy.