Vào lúc đạp xe đạp trở về, cô đã nhìn thấy Cố Quân ngồi ở trên chiếc máy kéo trong góc chờ sẵn.
"Chị!" Cố Quân chào hỏi.
Cố Lệ gật đầu, nhìn về phía người chủ máy kéo, quan sát ông ta vài lần.
Chủ máy kéo nói: "Tôi họ Trần, tôi chỉ giúp người ta kéo đồ thôi, cũng không nhiều chuyện của ai."
"Chị, đây là chú Trần trước kia cũng làm trong xưởng may." Cố Quân nói.
Cố Lệ mỉm cười, nói: "Chú Trần suy nghĩ nhiều rồi, tụi cháu cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, tự mình dùng tiền mình làm ra mua đồ cũng không sợ."
Tuy nói như vậy, nhưng sau khi chú Trần nhìn thấy nhiều hàng hóa như vậy, vẫn bất ngờ một chút.
Cố Quân cũng vậy, cô ấy thật sự không ngờ chị mình có năng lực như thế này, thế mà còn mua được nhiều vật tư như vậy!
"Đây là phí vất vả cháu gửi cho chú Trần, chú Trần cũng đừng chê nha." Cố Lệ đưa hai tờ tiền giấy qua.
Chú Trần cũng không từ chối, ông ta biết đây là phí bịt miệng.
"Còn em tự mình đi qua chỗ thu mua đi." Cố Lệ nói với Cố Quân.
"Dạ, chị về đi, còn lại cứ giao cho em!"
Cố Lệ gật đầu, để chú Trần khởi động máy kéo chở Cố Quân đi.
Cố Lệ cũng về nhà mình, khi về đến nhà cũng sắp sáu giờ, thời gian vẫn còn sớm nhưng mẹ Hàn đã bắt đầu làm bữa sáng, Đại Bảo và Nhị Bảo thì vẫn chưa dậy.
"Mẹ." Cố Lệ đi vào phụ mẹ chồng.
"Công chuyện xong rồi?" Mẹ Hàn thấp giọng hỏi.
"Dạ." Cố Lệ mỉm cười gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-92.html.]
Mẹ Hàn bưng gạo kê đã nấu thành cháo qua, nhỏ giọng nói: "Lệ Lệ, con nói với mẹ được chưa?"
"Dạ được." Cố Lệ gật đầu.
Cố Lệ cùng mẹ chồng vào trong nhà.
"Mẹ yên tâm đi, con không có làm chuyện đầu cơ tích trữ đâu." Câu đầu tiên Cố Lệ đã nhỏ giọng nói.
Mẹ Hàn cũng không quá tin, chỉ nhìn cô.
"Bộ phận thu mua bên cửa hàng bách hóa của tụi con đang tuyển người, con muốn kêu Văn Hồng qua đó đi làm." Câu thứ hai của Cố Lệ chính là câu này.
Mẹ Hàn sửng sốt một chút: "Cái gì?"
"Mẹ, con không chịu nổi cuộc sống vợ chồng như thế này với Văn Hồng nữa, tuy tiền lương của anh ấy rất cao, nhưng một tháng chỉ có thể về nhà được hai ba ngày, quanh năm suốt tháng đều chạy bên ngoài" Cố Lệ nói.
"Mẹ biết con tủi thân." Mẹ Hàn khuyên nhủ: "Nhưng Lệ Lệ à, chuyện này cũng không có cách nào, lương của bộ phận vận chuyển rất cao."
Cố Lệ gật đầu: “Nhưng tiền lương bên chỗ thu mua cũng không thấp, tuy so với bộ phận vận chuyển thì thấp hơn mười đồng, nhưng mẹ à, chỉ cần Văn Hồng về nhà, mười đồng này vẫn có thể kiếm từ nơi khác, mà lợi nhuận ở chỗ thu mua bên kia cũng rất nhiều." Câu cuối cùng này vẫn là một câu nói nhỏ.
Mẹ Hàn có chút do dự: "Nhưng Văn Hồng lúc này vẫn đang ở bên ngoài, không có ở nhà."
"Con biết, cho nên con chỉ tranh giành vị trí công việc này trước, con cho em gái con đi làm trước, chờ Văn Hồng trở về, đến lúc con sẽ hỏi ý của Văn Hồng, nếu Văn Hồng không đồng ý vậy thì con sẽ để em gái con lấy lại số tiền đã mua công việc này." Cố Lệ nói xong, còn thở dài: "Không nói dối mẹ, con đã từng muốn ly hôn với Văn Hồng."
Mẹ Hàn sợ hãi, vội nói: "Lệ Lệ à, con cũng không thể có suy nghĩ này, con xem Đại Bảo và Nhị Bảo cũng lớn như thế này rồi!"
"Con biết chứ, nhưng mà con cảm thấy mình giống như đang sống cuộc sống của một quả phụ, mẹ không biết đâu, trước kia con và Văn Hồng giận nhau, từ lúc sau khi sinh Nhị Bảo cho đến lúc này con với Văn Hồng mới quay trở lại tốt đẹp, còn trước kia hai tụi con cũng không nói với nhau câu nào." Cố Lệ nói.
Mẹ Hàn thật sự không biết chuyện này, chỉ biết tình cảm của con trai và con dâu không tốt tật, nhưng không ngờ suýt chút nữa đã đi đến bước kia!
"Cũng chính vì công việc này của Văn Hồng, con nghe người khác nói, làm tài xế lái xe bên ngoài dễ có tình nhân..."
"Không đâu Lệ Lệ, mẹ không dám nói những chuyện khác, nhưng thằng bảy chắc chắn sẽ không làm chuyện có lỗi với con!" Mẹ Hàn vội vàng nói.