Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 91

Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:30:03
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Lệ nói lời cảm ơn với cô giáo: "Hôm nay cảm ơn cô."

"Không cần khách sáo, đều là chuyện nên làm." Cô giáo mỉm cười nói.

Hàn Đại Bảo cũng nói lời tạm biệt với giáo viên, thằng bé ngồi lên yên sau xe đạp của mẹ mình và bắt đầu kể cho mẹ nghe những chuyện đã xảy ra ở lớp mẫu giáo ngày hôm nay.

Hôm nay là ngày đầu tiên thằng bé đến lớp mẫu giáo, cái gì cũng mới lạ, với lại đừng thấy thằng bé chỉ một mình đến đây, nhưng từ nhỏ ở quê đã được mẹ Hàn nuôi thả nên thằng bé không sợ người lạ chút nào. Thích ứng rất nhanh.

"Mẹ của tiểu Mã đến rất sớm, cho nên các bạn đã về hết rồi." Đại Bảo nói.

"Hôm nay mẹ có hơi bận nên đến trễ, nhưng sau này mẹ sẽ cố gắng đến đón Đại Bảo sớm một chút nhé." Cố Lệ cười nói.

"Dạ." Đại Bảo hài lòng.

Sau khi về nhà, Đại Bảo cũng rất xem trọng túi vải của mình nên cất rất cẩn thận, mọi người đều ghen tị với nó khi nó có một cái túi vải như vậy đó, túi vải này giống như người lính trên báo ảnh!

Mẹ Hàn một ngày không thấy Đại Bảo đã nhớ vô cùng, vừa thấy đã vội lôi kéo thằng bé hỏi.

Thật ra bà thấy không cần thiết tiêu tiền vào chuyện này, bà có thể giữ cả hai đứa cháu trai nhưng con trai và con dâu đều cảm thấy đưa thằng bé đến lớp mầm sẽ tốt hơn, thế thì bà cũng không phản đối.

Đại Bảo mong muốn được thể hiện, kể lại cách cư xử của mình ở lớp mầm hôm nay cho bà nội nghe, còn đem hoa hồng nhỏ cho bà nội xem.

Thấy cháu trai mình vui vẻ, mẹ Hàn cũng không nói gì chỉ dọn cơm chiều ra ăn.

Hàn Văn Hồng đi rồi, điều kiện ăn uống của gia đình cũng giảm xuống. Tất nhiên điều kiện ở nhà vẫn rất tốt, nhưng hiện tại ở thời này mỗi ngày đều ăn thịt cá là không có, cho nên ăn uống rất đạm bạc.

Chỉ có điều, Đại Bảo và Nhị Bảo đều cần phải bổ sung thêm chút dinh dưỡng, chẳng hạn như sữa, đây là thứ mà hai anh em phải uống hằng ngày.

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Cố Lệ đã rời giường.

Phòng của mẹ Hàn không đóng cửa, khi con trai về nhà bà sẽ đóng, nhưng khi con trai không ở nhà bà sẽ không đóng cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-91.html.]

Giấc ngủ của người già nông hơn nên bà cũng rất cảnh giác.

"Mẹ, là con." Cộ Lệ nghe được tiếng động trong phòng, thấp giọng nói.

"Lệ Lệ à, sao con dậy sớm vậy?" Mẹ Hàn hỏi.

"Mẹ, con có chút việc phải đi ra ngoài một chuyến." Cố Lệ nhỏ giọng nói.

"Chuyện gì mà đi vào lúc này?" Mẹ Hàn nhìn con dâu.

"Mẹ, con nói thật với mẹ, vậy mẹ có sợ không?" Cố Lệ nhìn bà nói.

Mẹ Hàn thấy con dâu như vậy, tim bà cũng đập chậm một nhịp, bốn chữ "đầu cơ tích trữ hiện ra trong đầu bà, lúc này ngoại trừ chuyện này ra thì bà không thể nghĩ đến chuyện nào khác.

"Mẹ, hôm nay con có hơi bận, nhưng con sẽ nhanh chóng trở về, chờ con trở về sẽ kể cho mẹ nghe được không?" Cố Lệ nhỏ giọng nói.

Cùng sống dưới một mái nhà, mẹ chồng của cô sớm hay muộn cũng sẽ biết cô đầu cơ tích trữ, cho nên ngay từ đầu cô cũng không muốn gạt mẹ chồng, nhất định phải nói chuyện này với bà, tránh cho bà cụ suy nghĩ sai lệch.

"Lệ Lệ, vậy con phải cẩn thận!" Tuy mẹ Hàn lo lắng, nhưng cũng chỉ có thể nói lời này.

Cố Lệ đi ra ngoài.

Mẹ Hàn cũng không ngủ được nữa, lúc này mới có bốn giờ rưỡi, vẫn còn sớm để làm bữa sáng, mẹ Hàn ngồi trong phòng của mình. Trong lòng đầy sự lo lắng, bà cũng không ngờ Lệ Lệ còn có thể làm chuyện đầu cơ tích trữ này, hèn chi trứng gà trong nhà, mỡ và thịt đều không thiếu.

Cái con bé ngốc Lệ Lệ này, trong nhà cần cô làm việc mạo hiểm như vậy sao?

Có thể ăn đơn giản một chút cũng không sao, hơn nữa cô cùng thằng bảy đều có công việc, mà thằng bảy còn có trợ cấp công việc gì nữa, tiền bao nhiêu đó cũng đủ dùng.

Cố Lệ biết mẹ chồng chắc chắn sẽ quan tâm về việc này, nhưng cô không thể nghĩ nhiều về điều đó.

Đạp xe đạp ra bên ngoài thành phố, lúc này Cố Lệ thật sự có chút hơi sợ, nhưng vẫn không do dự chút nào, cô mua năm nghìn cân gạo và ba trăm cân trứng gà rồi giấu đi.

Loading...