Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 87

Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:29:55
Lượt xem: 19

Thằng bé lập tức dẫn các cô lại đây xem kho hàng, Cố Quân đã xem qua, Cố Lệ nhìn xong cũng tương đối hài lòng, sân sau còn có cánh cửa khác, ra vào cũng không cần đi qua sân trước.

Cố Quân dùng ánh mắt dò hỏi chị của cô ấy, Cố Lệ gật đầu: "Không tệ, chúng ta muốn ở nhờ."

"Phải cho lương thực." Thằng bé nhìn cô.

"Cháu muốn bao nhiêu?" Cố Lệ hỏi.

Thằng bé không hiểu mấy thứ này, rất thông minh mà nhìn cô nói: "Cô có thể cho bao nhiêu?"

"Một tháng cho các cháu năm cân mì khoai lang, còn có hai cân bột ngô." Cố Lệ không lợi dụng bắt nạt trẻ nhỏ, đưa ra giá cả phù hợp với giá hàng hiện tại.

Thằng bé cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi, nó không hiểu mức giá này là thế nào, nhưng nó biết một tháng có bảy cân lương thực như vậy là đủ rồi.

"Các cô dự định bao giờ vào đây ở? Cháu có thể giúp các cô thu thập." Thằng bé nói.

Cố Lệ nhìn Cố Quân, Cố Quân ước gì có thể dọn ra sớm một chút, cô ấy không muốn ở chung với cha mẹ thêm một chút nào cả, phiền c.h.ế.t rồi: "Ngày mai"

"Được!" Thằng bé gật đầu.

"Em gái của cháu đã đỡ hơn chút nào chưa?" Cố Quân hỏi.

"Không ạ." Vốn dĩ thằng bé còn đang vui mừng, nhưng khi nhắc đến em gái của mình, sắc mặt lại có chút ảm đạm.

"Làm sao vậy?" Cố Lệ hỏi.

"Em gái của thằng bé bị bệnh, em thấy cô bé không có tinh thần gì, có chút nghiêm trọng." Cố Quân nói.

Cố Lệ sửng sốt một chút, vội hỏi thằng bé: "Có thể dẫn cô vào xem em gái của cháu không?"

Thằng bé nhìn cô một cái, cũng không có phản đối, sau đó dẫn các cô đi vào.

Vốn dĩ Cố Lệ cảm thấy thằng bé này đã rất gầy rồi, không nghĩ cô bé này lại càng gầy hơn.

"Anh ơi." Cô bé thấy có người đi vào, có chút sợ hãi, nhịn không được nên nhìn về phía anh trai của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-87.html.]

"Đừng sợ, các cô ấy là tới ở nhờ." Thằng bé lại đây an ủi cô.

Lúc này cô bé mới gật đầu.

Cố Lệ nhìn không được, giả vờ tìm kiếm trong túi lấy ra một ít đường glucose, hỏi thằng bé: "Có nước không?"

Thằng bé gật đầu, lập tức đi rót một chén cho cô, là múc từ giếng bên ngoài lên, cũng chưa nấu.

"Các cháu cứ uống nước như vậy sao? Không trách em gái cháu bị bệnh, phải nấu sôi mới có thể uống được, biết không?" Cố Quân nói.

"Không có que diêm và than nắm." Thằng bé mím môi.

Thằng bé cũng chỉ tám tuổi, từ nửa năm trước mớ bắt đầu làm chủ gia đình, thằng bé cũng biết cần phải nấu nhưng trong nhà đã hết que diêm, than nắm thì càng không cần phải nói, mấy thứ này đều tốn rất nhiều tiền.

Cố Lệ thở dài, cô cảm thấy mình cũng có chút tấm lòng thánh mẫu, không nhìn thấy cũng thôi đi, nhưng đã thấy thì cô thật sự không bỏ mặc được.

"Ăn kẹo sữa này trước đi." Cố Lệ xé mở một viên kẹo sữa nhét vào trong miệng cô bé, sau đó nói với Cố Quân: "Em ở đây chờ chị một chút."

"Chị, chị muốn đi đâu vậy?" Cố Quân vội hỏi

"Đi mua cho bọn nhỏ chút đồ vật." Cố Lệ xua xua tay.

Cô đạp xe đi ra ngoài, sau khi đi một vòng cô mang về một ít than đá, một hộp diêm, và đương nhiên còn có cả bột ngô và mì khoai lang.

Cô đưa mấy thứ này cho thằng bé: "Than đá cùng que diêm là cô cho cháu, không cần cháu trả lại, còn bột ngô và mì khoai lang này là phí ở nhờ tháng này, cháu nấu một ít cho em gái ăn đi, em ấy không phải bị bệnh, chỉ là đói quá mà thôi."

Cố Quân không để ý tới những thứ này, nhưng ánh mắt cũng có hơi sáng lên, trong lòng thầm nghĩ chị gái mình thật là có bản lĩnh, chỉ đi ra ngoài một lát liền mang nhiều đồ như vậy trở về.

Mì khoai lang, bột ngô, que diêm chưa nói đến, nhưng ngay cả than đá đều có thể kiếm được! Tại sao trước đây cô ấy không biết chị gái mình có bản lĩnh như vậy!

"Cầm đi." Cố Lệ nhìn đứa nhỏ nói.

"Cảm ơn cô." Lúc này, cậu bé mới nhận lấy đồ, mím môi nhìn cô: "Cháu sẽ quét kho hàng sạch sẽ cho cô."

"Nấu cho em gái ăn đi." Cố Lệ gật đầu, nói với Cố Quân: "Em tự về thu dọn đồ vật đi, ngày mai chị đến đón em đến sống ở đây?"

"Được rồi!" Cố Quân gật đầu, lúc này cô ấy đang cảm thấy vô cùng hào hứng. Cố Lệ đi trước, Cố Quân ở lại và hỏi tên hai anh em.

Loading...