Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 85

Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:29:51
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Lệ liếc mắt nhìn em gái của mình một cái, cô cảm thấy cô em gái này của mình sẽ làm được, bởi vì cô ấy rất tinh ranh, cũng là người gan lớn, da mặt cũng dày.

"Ngày mai anh rể của em theo xe, đến lúc đó chị sẽ có thời gian rảnh, chị dạy cho em cách hoá trang, chuyện này không vội, còn nữa, hiện tại còn chưa có xe đạp đâu." Cố Lệ nói, hơn nữa cô cũng chưa có thuê được nhà kho đâu, cô cũng phải đi ra ngoài tìm một chút.

Cố Quân vội nói: "Chị, xe đạp đắt như vậy, sao em mua nổi? Lại còn cần phiếu nữa, em dùng chân đi là được, như vậy sẽ càng giống người nhà quê chất phác hơn."

"Xe đạp có thể từ từ mua không sao.” Cố Lệ nói: "Nhưng mà cũng cần có cái kho hàng để chứa đồ vật. Chị phải đi làm nên không có thời gian, vừa lúc em đi tìm thử xem, mặc kệ là sân nhà hay phòng nhỏ đều được, nhưng mà phải độc lập”.

Cố Quân gật đầu: "Em lập tức đi tìm!"

"Vội cái gì, cùng chị về nhà ăn cơm trước đã." Cố Lệ nói.

"Trước khi ra ngoài em đã ăn rồi, không đói bụng, em đi bận việc trước đây, chị cũng mau trở về đi." Cố Quân xua tay, tức thì vô cùng lo lắng chạy đi bận việc của mình. Một tháng có thể kiếm hai ba chục đồng tiền, cô ấy có thể không nóng nảy hay sao.

Cố Lệ mỉm cười, cũng không quản cô ấy, cô em gái này của cô cũng không có khờ.

Cô đạp xe đạp về nhà. Trong nhà đang hầm gà, mùi thơm bay ra ngoài làm hàng xóm đều là lại đây dò hỏi là mua gà ở đâu vậy? Mẹ Hàn cũng lập tức mở miệng ra nói: "Sáng nay có một đồng hương mang lại đây, là gà nhà mình, cũng không đẻ trứng cho nên g.i.ế.c bồi bổ cho cả nhà."

Mấy người thím Hạ đều không nhịn được mà hâm mộ, đừng thấy mấy bà ấy đều là người thành phố, nhưng về phương diện vật tư, ở đây cũng thật sự rất khan hiếm, trứng gà cũng là vô cùng khan hiếm, làm sao có gà mà ăn?

Mẹ Hàn cũng không nỡ chia sẻ, nhà mình cũng không đủ ăn đâu, sao có thể chia cho mấy bà ấy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-85.html.]

Lúc Cố Lệ trở về thì nghe mẹ chồng nói đến chuyện này: "Đều rất thèm, hỏi mẹ là ở quê nhà còn có hay không, muốn mua, trả tiền nhiều một chút cũng được, nhưng mà mẹ làm gì có khả năng này, đây không phải là đầu cơ trục lợi sao?"

Cố Lệ nói: "Mẹ lo lắng chuyện này làm gì, nếu là quê nhà có thứ gì tốt mang lại đây, có người muốn tìm chúng ta đổi thì cứ đổi theo giá thị trường bên ngoài, ai dám nói chúng ta đầu cơ trục lợi chứ? Đều là con của Đảng, chúng ta không làm chuyện này”.

"Có thứ gì tốt mang lại đây cũng để dành cho nhà mình ăn, nhà mình đều ngại không đủ đâu." Mẹ hàn lại nói.

"Không sai." Cố Lệ gật đầu.

Hàn Văn Hồng và Đại Bảo, Nhị Bảo đều ra ngoài không có ở nhà, qua xem thử lớp mầm non. Nhưng mà giờ này đã đến giờ tan làm, cho nên rất nhanh ba cha con đã trở lại.

Lần này vừa về cũng ngửi được mùi thơm gà hầm kia, đôi mắt của Đại Bảo và Nhị Bảo tỏa sáng: "Thịt gà thơm quá!"

"Thơm đúng không? Đây là mẹ các cháu mua về hầm, xem mẹ yêu thương các cháu như thế nào?" Mẹ Hàn cười đi ra bên ngoài múc canh.

Hàn Văn Hồng cũng nhìn về phía vợ của mình, đương nhiên trong lòng cũng cảm thấy rất an ủi. Anh biết con gà này là đặc biệt mua về bồi bổ cho anh, vợ anh là thật sự quan tâm anh.

Nhưng mà thân thể anh luôn khỏe mạnh, một chút vấn đề cũng không có, không cần bồi bồi bổ cũng được.

Cố Lệ liếc mắt một cái đã nhìn thấy ánh mắt kia của anh: "Nhìn cái gì vậy, ăn phần anh đi."

Cố Lệ không thích ăn thịt gà, cô cảm thấy quá dai, ở thời đại này còn chê thịt gà, cô cảm thấy mình thật kén chọn, cũng chính là cô đã ăn vụng không ít thứ tốt trong "đào bảo", nếu không thì cô nhìn đến cũng sẽ thèm đỏ mắt.

Cô gắp một đùi gà cho mẹ chồng, một cái khác cho Đại Bảo, Nhị Bảo được chia cánh gà, chủ yếu là vì thằng bé còn nhỏ, không ăn được nhiều như vậy.

Loading...