Cố Lệ suy nghĩ một chút, đúng là có ký ức về phương diện này: "Đúng là có, ép dầu phộng và dầu nành này đó, nhưng hiện giờ còn chưa thu hoạch, đến chờ khi chúng trưởng thành, đến lúc đó sản lượng dầu sẽ khá nhiều, mỗi năm em đều tích trữ một ít cho gia đình, để dành từ từ sử dụng."
Lý Hồng Hà vội nói: "Vậy năm nay đến thời gian đó xem thử, nếu có nhiều thì cũng cho chị một ít? Chị có thể mua với giá cao hơn một chút!"
Cô là người có công việc, chồng cô cũng có, chồng cô còn là công nhân lâu năm, tiền lương một tháng cũng có 36 đồng tiền, tính thêm cô một tháng mười tám đồng tiền nữa là thu nhập một tháng của hai vợ chồng cô là 54 đồng tiền. Đây tuyệt đối xứng đáng là thu nhập cao.
Nhưng mà hai người bọn họ phải nuôi dưỡng ba con trai, ba người con trai đều ăn rất nhiều, bây giờ mặc dù đã không phải những năm đầu của thập niên 60, nhưng các loại vật tư vẫn tương đối khan hiếm.
Mỗi tháng đều đúng giờ nhận lãnh lương thực và vật tư, nhưng là trên cơ bản đều ăn chưa đến nửa tháng, phải thắt chặt lưng quần mà sinh sống, có tiền cũng không thể mua đủ lương thực.
Tình huống như thế này không chỉ xảy ra ở nhà cô, có không ít gia đình khác cũng là như vậy, có tiền cũng không mua được, bởi vì có tiền cũng cần phải có phiếu, nếu không thì mua thế nào?
Bên chợ đen thì đúng là không cần phiếu, chỉ là giá cả bên chợ đen quá đắt, trừ khi thật sự không có cách nào mới phải đi, nếu không trong tình huống bình thường thì sẽ không ai đi nơi đó.
Nhưng mà hiện giờ có Cố Lệ bằng lòng cho cô một ít, đương nhiên Lý Hồng Hà cũng rất sẵn lòng trả thêm một ít tiền cho người đồng nghiệp Cố Lệ này làm việc suôn sẻ hơn.
"Chị Hồng Hà, không phải em không giúp chị, bản thân em thì thôi đi, nhưng em vẫn luôn lấy đồ qua bên chị, người ta không biết lại tường rằng em làm đầu cơ trục lợi đấy."
"Em làm như vậy thì sao tính là đầu cơ trục lợi? Em là không đành lòng nhìn mấy cháu trai của em chịu đói, lúc này mới chia lại cho chị một chút. Chúng ta đừng quan tâm mấy chuyện bên ngoài đó, nếu có ai dám nói em đầu cơ trục lợi, người đầu tiên không đồng ý là chị. Hơn nữa việc này chị cũng sẽ không nói cho người ngoài biết, chị và anh của em không nói cho ai hết!"
"Vậy đợi đến lúc đó em xem thử, nếu có nhiều thì em sẽ đưa cho chị nhiều một chút." Lúc này Cố Lệ mới nói.
"Nhưng mà chị Hồng Hà đừng nói gì mà trả nhiều hơn một ít, em lấy bao nhiêu tiền thì đến lúc đó đưa cho chị cũng lấy chừng đó”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-84.html.]
Lý Hồng Hà cười nói sang chuyện khác. Cố Lệ cũng đổi đề tài.
Đến 10 giờ thím Trần mới lại đây, còn đặc biệt đến nói với Cố Lệ: "Lệ Lệ à, ngày hôm qua thím gọi điện thoại cho lão tam, lão tam nói tháng sau nó sẽ xin nghỉ trở về một chuyến!"
"Vậy được, cháu cũng trở về nói với mẹ cháu một tiếng." Cố Lệ cười nói.
Thím Trần và Cố Lệ nói chuyện một lúc mớ trở về.
Cố Quân suy đoán thời gian mới lại đây tìm chị gái của cô ấy, tới nơi cũng là lúc Cố Lệ sắp tan làm.
Cố Lệ nói: "Em đợi một lát, bọn chị thu dọn xong là tan làm."
Cố Quân gật đầu.
Không chờ bao lâu, Cố Lệ và Lý Hồng Hà đã thu thập xong, hai người từng người trở về nhà.
Cố Lệ chở Cố Quân đến một góc nói nhỏ, Cố Quân nhìn xung quanh rồi nhỏ giọng nói: "Chị, em đã nghĩ kỹ rồi, em muốn làm cùng chị!"
"Vậy em biết làm cái này nguy hiểm không, em đã suy nghĩ đường lui cho mình chưa? Lỡ như thật sự bị người ta bắt được, em dự định làm như thế nào để thoát thân?" Cố Lệ hỏi.
"Cũng như chị nói, chắc chắn em không thể thừa nhận em làm cái này, hơn nữa em cũng suy nghĩ kỹ rồi, mỗi lần nhiều lắm chỉ mang theo năm cân lương thực thôi, nếu thật gặp phải, năm cân lương thực thì có sao đâu, còn là giá cả giống như bình thường, một mao sáu một cân, em có thể khiến cho bọn họ cảm thấy hợp lý!" Cố Quân nói.
Tối hôm qua cô ấy suy nghĩ cả đêm, cũng suy tưởng rất nhiều, trong lòng có nắm chắc!