Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 83

Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:29:47
Lượt xem: 29

Hàn Văn Hồng cũng không chần chờ, xuống giường mặc trang bị vào chuẩn bị ra trận. Bởi vì chút không xác định ở trong lòng đã được vợ giải đáp cho nên lúc này Hàn Văn Hồng thật sự là toàn thân toàn tâm lấy lòng vợ anh. Cố Lệ chỉ cảm thấy linh hồn nhỏ bé của mình đã bị anh câu đi mất rồi.

Hai vợ chồng trong anh có em, trong em có anh, không còn ai có quan hệ thân mật hơn.

Buổi tối hôm đó Cố Lệ cũng không biết mình ngủ lúc nào, buổi sáng ngày hôm sau tỉnh lại, lúc này cô mới mơ màng nhớ lại, đêm qua cô lại bị người đàn ông thô thiển này đòi hỏi không ngừng, thật sự là sức cùng lực kiệt, về sau thì không biết gì nữa mà trực tiếp ngủ luôn.

"Vợ ơi." Nghe được tiếng động, Hàn Văn Hồng nhập nhèm mở mắt ra, trên gương mặt này đều là biểu cảm thỏa mãn.

"Háo sắc." Cố Lệ nói thầm một tiếng, xuống giường thay quần áo, bên kia ngăn tủ còn có tấm mành, cô vào bên trong thay quần áo.

"Vợ ơi, lại nằm thêm một lúc nữa đi?" Hàn Văn Hồng nhìn cô vợ vô cùng xinh đẹp của mình, mỉm cười mời gọt.

"Tự anh ngủ đi, đợi lát nữa nhớ lấy quần áo đi giặt đấy, đừng để cho mẹ làm nữa!"

"Được." Hàn Văn Hồng ăn uống no đủ nên chuyện gì cũng nghe theo, cười tủm tỉm đồng ý.

Bên ngoài mẹ Hàn đã làm cơm sáng xong rồi, vừa định đi gọi con dâu rời giường, dù sao lúc này cũng không còn sớm nữa.

Cố Lệ đã tự mình đi ra: "Mẹ, đã nấu xong cơm sáng rồi ạ?"

Mẹ Hàn biết tình cảm hai vợ chồng rất tốt, cười càng vui vẻ hơn: "Làm xong rồi, Lệ Lệ đi đánh răng rửa mặt đi."

"Cảm ơn mẹ." Cố Lệ giả vờ không nhìn ra biểu cảm kia của bà.

"Với mẹ mà nói gì cảm ơn." Mẹ Hàn dỗi nói.

Cố Lệ đi đánh răng rửa mặt, nhưng mà lại là đi ra ngoài một chuyến, lúc trở về có cầm theo hai con cá lớn, đều còn sống, còn có một con gà đã được g.i.ế.c mổ xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-83.html.]

Buổi sáng hôm nay mẹ Hàn có đến chợ một chuyến, đã mua thức ăn trở về, nhưng mà không mua gì khác, cũng không có gì khác để mua, không ngờ con dâu đi ra ngoài một chuyến không chỉ mua được cá mà còn có cả gà.

"Mẹ, con biết cuộc sống cần tiết kiệm một chút, nhưng mà Văn Hồng một tháng mới trở về một chuyến, con gà này mẹ hầm cho anh ấy ăn, thứ này đều là nguyên liệu, mẹ bỏ vào hầm chung đi ạ. Còn có Đại Bảo và Nhị Bảo cũng cần bổ dưỡng." Cố Lệ nói, mặc dù đúng là cô làm chủ gia đình, nhưng vẫn phải tôn trọng sự khác biệt giữa mẹ chồng cô và cô, cần phải giao lưu nhiều hơn, như vậy có thể giảm bớt rất nhiều xích mích.

Đương nhiên mẹ Hàn sẽ không trách con dâu sẽ biết sinh sống, con dâu tự mình ăn thì có thể ăn được bao nhiêu? Nói đến cùng còn không phải là vì con trai và hai đứa cháu nội của bà hay sao?

"Mẹ biết con đau lòng Văn Hồng, đau lòng Đại Bảo và Nhị Bảo, con mau ăn cơm đi, ăn xong còn đi làm."

Cố Lệ lập tức đi tới ăn cháo, cháo gạo kê với tôm muối, còn có cải trắng xào, ăn xong Cố Lệ nói với mẹ chồng một tiếng rồi đi làm.

Lúc đến bên này, Lý Hồng Hà đã đến trước một bước và đang bốc hàng, nhìn đến cô lại đây thì cười nói: "Tới rồi à?"

“Hôm nay đến trễ một chút." Cố Lệ mỉm cười.

"Việc này không có gì, Văn Hồng một tháng mớ trở về một lần mà." Lý Hồng Hà ẩn ý nói.

Bị mẹ chồng của cô nhìn với ánh mắt này, lại bị Lý Hồng Hà nhìn như vậy, Cố Lệ thực sự có chút ngượng ngùng, trước khi đi làm cô có lấy gương ra xem, thật sự làm cô có chút đỏ mặt, sắc mặt này... Thật sự quá tốt.

Tinh thần no đủ, sắc mặt hồng hào, âm dương điều hòa hiệu quả thật sự là không thể chê.

Cố Lệ vừa lau quầy vừa nói sang chuyện khác: "Chị Hồng Hà ơi, số cá khô đó có được không?"

"Ăn ngon, rất thơm!" Lý Hồng Hà thật sự rất vui, chồng cô cũng khen, nói số cá khô này không cần chọn lựa, tất cả đều rất tốt, đặc biệt là giá, vô cùng lợi ích thực tế.

Lý Hồng Hà cũng rất đắc ý trong chuyện này, bởi vì nếu không phải cô có quan hệ tốt với Cố Lệ thì sao Cố Lệ nỡ lòng lấy cho cô nhiều như vậy?

Cố Lệ mỉm cười, Lý Hồng Hà nói: "Chị nhớ lần trước chị có nghe em nói hình như bên kia có xưởng ép dầu đúng không?"

Loading...