ặc dù trong lòng mẹ Hàn đang rất vui vẻ, nhưng nếu thể hiện ra ngoài thì người ta sẽ không muốn nói chuyện phiếm với mình cho nên than vãn: "Tôi cũng chỉ có cô con dâu Lệ Lệ nên mới có bộ quần áo mới và đôi giày mới này thôi. Cuộc đời này của tôi à, ngoại trừ năm đó gả cho lão già nhà tôi mới được mặc một bộ quần áo mới, bao nhiêu năm qua chỉ mặc quần áo may vá lại thôi.”
“Năm xưa trong lúc lão thất tham gia quân ngũ, nó đau lòng người mẹ già của nó là tôi nên gửi khá nhiều phiếu vải về, nhưng tôi làm sao nỡ dùng cho bản thân? Bên dưới còn có nhiều cháu trai cháu gái như vậy, như là cháu gái nhà lão đại, lúc trước xuất giá cũng là tôi cung cấp phiếu vải, còn có cháu trai nhà lão nhị cưới vợ cũng là tôi tích cóp phiếu vải mua vải trở về, tôi cũng luyến tiếc không nỡ may quần áo, đều cho mấy người trẻ tuổi bọn họ, còn có những cháu trai cháu gái khác nữa."
Cho nên rốt cuộc bà bất công chỗ nào?
Trước kia lúc lão thất tham gia quân ngũ, cả gia đình đều đi theo hưởng phúc có được hay không? Chờ lão thất cưới vợ, lúc này bà mới hơi thiên vị một chút, thế mà một đám đều nhìn chằm chằm. Trước kia vớt được chỗ tốt thì một đám đều là gương mặt tươi cười, đúng là một đám xấu xa!
"Lại nói tiếp, tôi đúng là rất hâm mộ mấy người trong thành phố như chị Hạ đây, mặc kệ nói như thế nào thì trước kia lúc còn trẻ tuổi cũng là nữ công nhân, đây là chuyện vinh quang đến mức nào? Năm đó mẹ chồng của bà cũng rất xem trọng bà đúng không?”
Lời này nói đúng đáy lòng của thím Hạ, bà ấy có chút kiêu ngạo: "Đừng nói, năm đó trong ba chị em dâu chúng tôi, mẹ chồng vừa lòng nhất chính là tôi, cũng chỉ có một mình tôi có công việc, là nữ công nhân đúng đắn ở xưởng dệt, làm quần áo không cần chọn."
Bởi vì mỗi tháng bà ấy đều có thể mang tiền về nhà, cho nên hai chị em dâu đều cung phụng mẹ chồng, chỉ có một mình bà ấy là không cần, mẹ chồng còn đặc biệt xem trọng bà ấy!
Thím Hạ nói một ít chuyện năm xưa, mẹ Hàn đều nghe, nói chuyện một hồi, xem thời gian cũng trễ rồi, lúc này mới dọn ghế đi về nhà.
Đại Bảo và Nhị Bảo đã tắm rửa sạch sẽ, hai anh em đều ở trên giường nghe cha mẹ bọn họ nghe kể chuyện xưa, một lúc sau cả hai đã chìm vào giấc ngủ. Hôm nay nghe câu chuyện họa mi và hồ ly, cuối cùng con hồ ly tham lam ranh mãnh bị chó săn bắt, thật sự làm người ta sảng khoái. Cho nên lúc hai anh em đi ngủ, khóe miệng vẫn còn giữ nụ cười.
Cố Lệ nhìn hai đứa con của mình, trong lòng hỗn loạn đủ mùi vị, không cần tự mình sinh ra đã có hai con cùng huyết thống, thật sự quá tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-82.html.]
Bên ngoài mẹ Hàn đang hỏi con trai: "Đại Bảo và Nhị Bảo đã ngủ chưa?"
"Sắp ngủ rồi ạ, mẹ về phòng nghỉ ngơi đi ạ." Hàn Văn Hồng gật đầu nói.
Mẹ Hàn gật đầu, lại nói với anh: "Con cũng đừng đứng ở đây, về phòng với Lệ Lệ đi."
Hàn Văn Hồng gật đầu, trở về phòng thì nhìn thấy hai đứa con trai đã ngủ ngon lành. Anh nhỏ giọng hỏi: "Ngủ rồi?"
Cố Lệ đối diện với ánh mắt của anh, gương mặt lập tức đỏ ửng, Hàn Văn Hồng đi ôm vợ của mình: "Vợ ơi, thời gian còn sớm, chúng ta đi nhà tắm tắm một chút đi?"
"Em không đi, tự anh đi đi."
"Vợ ơi, thật sự không đi à?" Hàn Văn Hồng cười nhìn cô.
Gương mặt của Cố Lệ đỏ như máu, mặc dù hai người đã cùng nhau đi Vu Sơn, nhưng cô vẫn còn có chút ngượng ngùng, dù sao lời nói này của anh quá thẳng.
Cuối cùng Cố Lệ vẫn bị anh kéo ra khỏi cửa, hai người tắm rửa xong quay về phòng vừa lúc là 9 giờ. Mẹ Hàn đã ngủ rồi, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng không tỉnh, hai vợ chồng lặng lẽ trở về giống như là trộm.
Đóng cửa thật kỹ rồi bật đèn pin nhẹ nhàng lên về phòng, Cố Lệ bị Hàn Văn Hồng ôm lấy, sau đó môi bị lấp kín, hai vợ chồng nhiệt tình như lửa.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Cố Lệ vẫn còn nhớ, nhỏ giọng bảo anh đi lấy áo mưa nhỏ.