Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 81
Cập nhật lúc: 2025-03-30 07:29:44
Lượt xem: 24
Hàn Đại Bảo cũng vùi đầu vào ăn cơm, đứa con trai này đi đâu cũng chỉ biết ăn uống, chuyện khác đều không ảnh hưởng đến việc ăn uống của nó, Cố Lệ mỉm cười gắp một miếng cá không xương cho con trai.
Hàn Đại Bảo mỉm cười nhìn mẹ.
Cha Cố lúc này mở miệng: "Quốc Đống đã lớn như vậy rồi, nó không còn là đứa trẻ nữa, đừng lo lắng chuyện này chuyện kia, quản như vậy thành bộ dáng gì?"
"Đúng đúng!" Cố Quốc Đống ưỡn ngực.
"Ba, đừng mắng mẹ con như vậy trước mặt chúng con, mẹ con cũng chỉ là quan tâm đến em trai." Cố Lệ thở dài, vô cùng đồng tình nhìn mẹ Cố. mẹ Cố vốn dĩ cũng không cảm thấy gì, nhưng bị con gái dùng ánh mắt nhìn như vậy, không biết vì sao, bà cảm giác có chút chua xót.
Chẳng qua bà không trách con trai, chỉ trách cha Cố, lão già tồi tệ, không biết cho bà một chút thể diện trước mặt con rể!
Ngoại trừ cái chuyện nhỏ này, bữa ăn hôm nay cũng không tệ.
Chính là Cố Quân không hiểu hành động của chị gái mình, khi rửa chén, cô ấy lặng lẽ hỏi chị mình rốt cuộc đang chơi trò gì? Người hai mặt”?
"Chơi gì chứ, chẳng lẽ không phải chị vẫn luôn thương Quốc Đống sao? Không phải vẫn luôn hiếu thuận mẹ sao?" Cố Lệ trợn mắt liếc nhìn em gái một cái.
Cố Quân biết rằng những gì chị gái nói là đúng, nhưng tại sao cô ấy luôn cảm thấy có điều gì đó không thích hợp?
Cố Lệ không định giải thích với em gái bất cứ điều gì, muốn giải tán doanh trại của kẻ thù, trước tiên cô phải trà trộn vào kẻ thù, khiến kẻ thù coi cô như một người bạn tâm giao, sau đó sẽ giải thể doanh trại của kẻ thù từ bên trong. Như vậy mới không cần tốn nhiều sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-81.html.]
Sau khi ăn uống xong, cả nhà ngồi trò chuyện một lúc, Cố Lệ cùng Hàn Văn Hồng mới mang theo hai đứa nhỏ về nhà.
Mẹ Hàn cùng thím Hạ ở bên cạnh vừa làm quần áo vừa nói chuyện ở trên ghế nhỏ ở cửa, chỉ trong thời gian ngắn mẹ Hàn đã kết giao với những người bạn, đây cũng là chuyện tốt.
Nhìn thấy bọn họ trở về, mẹ Hàn cười nói: "Sao trở về nhanh như vậy?"
"Không nhanh, Đại Bảo cũng nhớ bà nội nó rồi." Hàn Văn Hồng nói.
Hàn Đại Bảo bày ra vẻ mặt dấu chấm hỏi? Thằng bé nói nhớ bà nội lúc nào, nhóc là nói buổi tối hôm nay muốn ngủ chung với ba mẹ mà thôi!
"Đại Bảo qua bên đó có chào ông ngoại và bà ngoại không?" Mẹ Hàn cười tủm tỉm hỏi.
Hàn Đại Bảo cũng không thể nói là mình không nhớ bà nội, nghe vậy thì gật đầu: "Có ạ, bà ngoại còn làm cá cho cháu, xào trứng gà và hành tây, rất thơm!"
Nói đến chuyện này, Cố Lệ cũng phải khen ngợi mẹ cô quá thành thật, đêm nay xào một đĩa trứng gà xào hành tây cũng dùng bốn năm quả trứng gà, đương nhiên hành càng nhiều hơn, nhưng mà cũng rất thơm.
Còn có một con cá, một con cá hầm rất thơm, cùng với một tô rau dưa và một món canh, ba món chính một món canh, cũng xem như rất được.
Mẹ Hàn vừa nghe thông gia chiêu đãi như vậy, đương nhiên trong lòng rất vừa lòng, cười bảo cả nhà bọn họ về nhà trước đi, bà và thím Hạ tám chuyện tiếp.
Thím Hạ cũng thực sự có chút hâm mộ: "Quế Hoa này, cô con dâu này của bà cũng thật hiếu thảo với bà, con dâu trẻ tuổi thế này mà tiếc không nỡ làm quần áo cho bản thân, dùng phiếu vải dư ra làm một bộ quần áo mới cho bà, còn mấy đứa con dâu kia của tôi thì chỉ biết tính kế tôi và lão già vì chút đồ vật này, có thấy ai hiếu kính gì đâu? Đừng thấy chúng tôi là ở trong thành, nhưng đã bao nhiêu năm rồi tôi chưa may quần áo mới?”
Mấy bà cụ lớn tuổi một chút đều thích tám mấy chuyện này.