Lúc này thời gian không còn sớm, ba Cố đã đi làm về, Cố Quốc Đống cũng ở nhà, Cố Quân ở phòng bếp hỗ trợ cho mẹ Cố nấu nướng.
"Ba, mẹ, chúng con tới rồi." Cố Lệ ở ngoài cửa kêu vào.
Chị, anh rể, mọi người tới rồi à?" Cố Quốc Đống ra mở cửa, sau đó nhìn về phía Hàn Đại Bảo cùng Hàn Nhị Bảo.
"Đây là hai đứa cháu ngoại của em sao? Đều lớn như vậy rồi?"
'Đúng vậy, Quốc Đống, em chính cậu của hai đứa nhóc này rồi, em có nên cho hai đứa cháu ngoại lễ gặp mặt không? Hôm nay em ba có đưa cho chúng một đống tiền." Cố Lệ mang Hàn Văn Hồng cùng nhau tiến vào.
Cố Quốc Đống nghẹn họng, cùng Đại Bảo Nhị Bảo nói: "Đại Bảo, Nhị Bảo, trước cậu thiếu quà gặp mặt, chờ cậu của các con kiếm được tiền, cậu sẽ bổ sung cho các con sau, cho các con mỗi người 5 mao!"
Hàn Đại Bảo nịnh cho cậu cười, Cố Quốc Đống bóp nhéo mặt nó,"Sao không ăn nhiều thịt lên, có phải là không được ăn no?"
"Em cho rằng mỗi đứa nhỏ đều mập như em vậy à? Đại Bảo Nhị Bảo có đồ ăn đã không tồi." Cố Lệ liếc mắt nhìn cậu em trai có sẵn này một cái, nói nó vài câu.
Khi nói chuyện cũng nhìn về phía ba Cố, ông đang xem báo chí. Cố Lệ vừa thấy ba," Ba, chúng con đã trở lại."
"Ba." Hàn Văn Hồng cũng kêu ba.
"Đại Bảo, Nhị Bảo, kêu ông ngoại, cùng ông ngoại chào hỏi." Cố Lệ nói với hai đứa con nhỏ.
"Ông ngoại khoẻ." Đại Bảo được bà nội chỉ bảo qua, đi qua đây bên kia nhớ kêu ông ngoại và bà ngoại, Nhị Bảo còn nhỏ có thể bỏ qua.
“Ừ, ngồi đi." Ba Cố đầu nhẹ trả lời, tiếp tục nhìn xem báo chí, đối xử với hai đứa cháu ngoại rất ít tới cửa không được nhiệt tình mấy, nhưng mà còn đưa mắt nhìn Hàn Văn Hồng, thấy Hàn Văn Hồng còn xách theo túi, cũng không tính tay không đi qua đây, lúc này ông mới không nói gì. Dáng vẻ coi trọng vật chất này của ông làm cho Cố Lệ chưa kịp ăn gì nhưng bụng đã bắt đầu cảm thấy no rồi, ở đời trước ba của cô phóng khoáng lịch thiệp bao nhiêu, thì ở đời này ông lại có tính cách trái ngược bấy nhiêu.
Đời trước ba của cô không thiếu lúc mở phim hoạt hình "hồ lô biến" cho cô xem, đặc biệt thích phát đi phát lại màn bảy bé hồ lô gọi ông nội. Lúc ấy cô còn đang học đại học mà ba của cô cũng đã bắt đầu thúc giục cô mau kết hôn, đời này cô mang hai đứa con trai tới cửa, ba của cô lại có thái độ như này?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-78.html.]
Tốt thôi, đây không phải là một việc không tốt.
"Anh rể, chị hai, anh chị ngồi một lát, chút xíu là em làm xong đồ ăn rồi." Cố Quân đang ở trong phòng bếp mà chạy ra cửa rồi ngó đầu ra nói.
"Được." Cố Lệ cười gật đầu.
"Dì nhỏ!" Hàn Đại Bảo nhìn thấy dì nhỏ còn cười.
"Đại Bảo ngoan." Cố Quân cười trả lời, liền trở về tiếp tục hỗ trợ mẹ nấu nướng.
Cố Lệ nhìn về phía ba Cố, "Ba, gần nhất thân thể như thế nào? Công tác có mệt hay không?"
"Vẫn như cũ."
Cố Lệ liền nói với Hàn Văn Hồng: "Không phải anh mang biếu riêng cho ba một lọ rượu ngon hay sao?"
Hàn Văn Hồng liền lấy chai rượu ra, là rượu Mao Đài, đây tuyệt đối là rượu ngon, lấy ra cũng rất có thể diện, ba Cố lại là người thích uống rượu, quả nhiên lúc này vừa nhìn thấy rượu thì sắc mặt ông lại tốt hơn một chút.
Mẹ Cố đem công việc còn dư lại ở trong phòng bếp giao cho con gái thứ ba, rồi cũng ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy chai rượu này, bà nhìn về phía Hàn Văn Hồng bằng ánh mắt mang theo sự quan tâm,"Văn Hồng à, đây cũng xem như là đưa bọn nhỏ lại đây ăn cơm, trước đó mẹ đã nói với Lệ Lệ rồi, Lệ Lệ vẫn luôn nói không có thời gian rảnh, làm hại cho mẹ cùng ba của con biết bao lâu không được nhìn Đại Bảo, Nhị Bảo?"
Nói xong, bà nhìn Đại Bảo, Nhị Bảo cười tủm tỉm nói: "Đại Bảo Nhị Bảo, còn nhớ rõ bà ngoại không?"
"Bà ngoại khoẻ." Hàn Đại Bảo thực cơ linh mà kêu người.
Nhị Bảo còn bình tĩnh ở trong lòng n.g.ự.c của ba nhóc.
"Đại Bảo ngoan, Nhị Bảo cũng ngoan, về sau lại đây chơi với bà ngoại nhiều hơn nhé." Mẹ Cố hiền từ nói.