Được anh ôm dỗ Lệ lúc này mới hài lòng, thế nào là phụ nữ? Chính là khiến đối phương từ có lý chuyển thành không có, khiến cho đối phương cảm thấy đuối lý và áy náy, bản thân sẽ hợp lý tha thứ cho anh, sau đó mọi người sẽ tiếp tục nhìn về phía trước.
"Được rồi, tha cho anh đó, sau này trở về cứ tâm sự với em nhiều chút là được, em đi ngủ trước, buổi chiều còn phải đi làm nữa."
Hàn Văn Hồng nhìn vợ mình: "Vợ, sau này nếu người khác lại mai mối cho em nữa thì sao?"
"Em sẽ nói em đã là mẹ của Đại Bảo và Nhị Bảo, là vợ của Hàn Văn Hồng anh, em biết bản thân mình đã kết hôn, em không quan tâm đến việc người ta đi Hồng Kông, cũng chính do anh là tên đàn ông thô lỗ không biết thương hương tiếc ngọc thôi. Anh phải biết rằng vợ của anh còn có nhiều người để ý, sau này anh có quý trọng hay không, hay vẫn giống như một khúc gỗ?" Cố Lệ khẽ nói.
"Quý trọng, sẽ luôn quý trọng, anh cũng thương yêu em, đặc biệt là thương yêu em." Hàn Văn Hồng ôm vợ mình, trong lòng đều là tình cảm dịu dàng.
Mãi cho đến lúc này, tảng đá treo trong lòng anh cuối cùng cũng buông bỏ. Lần này vợ anh thay đổi lớn như vậy khiến anh cảm thấy không chân thật. Nhưng vợ chồng sao có thể giận dai? Chỉ cần nói chuyện rõ với nhau, vậy thì mâu thuẫn cũng không có, dù sao không có mối quan hệ thân thiết nào nào hơn vợ chồng.
Chẳng hạn như trơ mắt nghe vợ mình oán giận một trận, ngược lại khiến trong lòng Hàn Văn Hồng vui vẻ, anh cũng biết được suy nghĩ của vợ mình, hóa ra cô vẫn luôn chờ anh dỗ dành. Anh cũng thật sự xem xét lại chính mình một chút, đúng là lúc trước bản thân anh không đúng nhiều chỗ, bởi vì quan hệ với vợ trước kia có chút lạnh nhạt, mà anh cũng không nghĩ ra cách nào để làm dịu mối quan hệ này, nên trực tiếp chạy về quê ở cạnh hai đứa con trai. Hay khi dẫn con trai vào trong thành phố cũng là ngủ cùng con ở phòng bên cạnh.
Chắc hẳn khi ấy vợ anh rất buồn nhỉ? Vợ anh oán hận anh trong lòng thật sự cũng không sai, anh đúng là một khúc gỗ.
Hàn Văn Hồng còn muốn nói chút chuyện gì, nhưng vừa cúi đầu đã thấy vợ đã ngủ say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-77.html.]
Anh cũng không biết vợ mình là người vô lý, còn chuyên gia đánh phủ đầu, Hàn Văn Hồng cũng không nói được gì, lòng đầy thương cảm chỉ nhắm mắt lại ngủ cùng vợ mình.
Thời gian vừa đến Cố Lệ rời giường đi làm, đạp xe đến đưa năm cân cá mặn khô cho Lý Hồng Hà, đặc biệt Cố Lệ bán với giá trên thị trường, tuyệt đối không thu nhiều hơn, Lý Hồng Hà vui vẻ thật sự, còn cho nhiều hơn một ít tiền. Cố Lệ e thẹn lúc đầu nhưng lúc sau liền nhận lấy.
Hai người cùng nhau đi làm, buổi chiều, thời gian trôi qua nhanh chóng. Sau khi tan tầm thì Cố Lệ về nhà, Hàn Đại Bảo, Hàn Nhị Bảo còn có Hàn Văn Hồng đều chuẩn bị xong, trên cơ bản liền có thể đi qua nhà họ Cố bên kia gặp bà ngoại và ông ngoại.
"Mẹ, mẹ không cùng đi với chúng con sao?" Cố Lệ nói.
"Mẹ liền không đi, các con đi là được, Văn Hồng làm cho mẹ một chén mì trứng, còn lột tôm ăn, mẹ không đói được." Mẹ Hàn nói.
Cố Lệ cũng biết rõ ràng nên không có bắt buộc bà, thu thập một chút đồ vật, chủ yếu là mang theo quần áo cho mẹ Cố.
Hàn Văn Hồng nói: "Mang đường đỏ qua chứ? Mẹ nói Quốc Đống thích uống đường đỏ."
"Ai mà không thích uống đường đỏ? Đứa mập mạp kia mang cái gì mà mang, cũng không sợ béo rồi đi không nổi, đưa cho mẹ để mẹ dành uống, ngoài bộ quần áo này ra thì những cái khác không cần mang " Cố Lệ xua tay.
"Bình rượu này giờ mang đi qua đi." Hàn Văn Hồng lấy rượu ở bên cạnh.
Cố Lệ vừa thấy liền biết là anh tự đi mua, nhưng cô chưa nói gì cả, đều đựng trong túi, lúc này mới kêu Hàn Văn Hồng chở ba mẹ con cô đi về nhà họ Cố.