Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 66
Cập nhật lúc: 2025-03-29 20:08:36
Lượt xem: 28
"Lệ Lệ, con đi làm mấy giờ?" Mẹ Hàn nhìn con dâu hỏi.
"Bảy rưỡi liền phải đi qua." Cố Lệ nói: "Mẹ, mẹ cứ làm việc trước, con ra ngoài mua chút đồ."
"Gọi Văn Hồng đi, con ở nhà nghỉ ngơi.”
"Không cần anh ấy, để anh ấy ngủ đi, một tháng anh ấy chỉ được ở nhà nghỉ ngơi hai ba ngày." Lão ngưu kia tối qua cũng không nhẹ nhàng chút nào.
Đương nhiên điều quan trọng nhất là Hàn Văn Hồng mua đồ không được ngon, Cố Lệ đi ra ngoài một chuyến rất nhanh đã quay về, mang theo thịt, cá muối, tôm tươi và rau quả.
"Mẹ, mẹ nấu nồi canh mặn tôm với tôm này để ăn kèm cháo, còn lại mẹ tùy ý nấu, con ăn xong đi làm nhé." Cố Lệ vừa ăn cháo vừa nói.
"Mẹ biết, con đi làm không cần nhớ thương trong nhà, ăn thêm một cái trứng gà đi."
"Ăn một cái liền đủ rồi, con đi đây, à mẹ, em gái con giữa trưa tới dùng cơm, mẹ bảo Văn Hồng nấu cơm thời điểm nấu nhiều chút." Bởi vì thời gian không còn sớm, Cố Lệ lau miệng liền đi ra ngoài, nhớ tới dặn dò.
"Mẹ nhớ rồi." Mẹ Hàn gật đầu.
Cố Lệ giẫm xe đạp đi làm.
Mẹ Hàn đưa Cố Lệ đi ra ngoài đi làm cũng không có vội vã trở về, mà là cùng xung quanh quê nhà chào hỏi, trực tiếp cùng mọi người trò chuyện.
Mẹ Hàn là một người phi thường hay nói, lời gì đều tiếp được, với ai còn không sợ không có lời nói.
Mọi người đều biết đây là mẹ chồng của Cố Lệ, vì Cố Lệ luyến tiếc đứa nhỏ nên đem hai đứa mang về, cũng gọi luôn mẹ chồng lại đây hỗ trợ. Xem bộ dáng chắc sẽ ở lại một thời gian, mọi người cùng bà chào hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-66.html.]
Về phần Hàn Văn Hồng, tháo hán này còn ở trong phòng ngủ tiếp đâu, hai anh em Đại Bảo Nhị Bảo còn thức dậy trước.
Hai anh em tỉnh dậy, Hàn Văn Hồng cũng không ngủ nữa. Chẳng lâu sau, mẹ Hàn với nụ cười đầy mặt trở về, hiển nhiên là rất vui vẻ khi trò chuyện với hàng xóm.
Mẹ Hàn vừa cho Nhị Bảo ăn cơm vừa nói với con trai: "Muốn quay lại phòng ngủ nằm thêm không?"
Bà biết con trai đi xe mệt mỏi, được nghỉ ngơi đương nhiên phải ngủ nhiều một chút.
Hàn Văn Hồng nói: "Không cần đâu mẹ, ăn xong con sẽ đưa mẹ ra ngoài đi dạo một chút."
Mẹ Hàn nói: "Con và Lệ Lệ cố gắng thêm chút sức, sinh thêm đứa thứ ba đi. Dù sao giờ mẹ đã đến, có mẹ ở đây chăm sóc Lệ Lệ, việc ở cữ cũng có mẹ lo liệu. Con không ở nhà cũng không sao, mẹ nhất định có thể chăm sóc Lệ Lệ chu đáo!"
Hàn Văn Hồng liền nhớ lại đêm qua, cười nói: "Mẹ ơi, Nhị Bảo mới một tuổi thôi, sốt ruột gì chứ? Từ từ sẽ đến, mà Lệ Lệ cũng muốn đi làm, cũng vất vả."
Hàn Văn Hồng đối với việc tối qua vợ nói không sinh thêm ngược lại là không cảm thấy vợ không yêu mình, không nguyện ý lại sinh con cho anh linh tinh.
Bởi vì vợ bây giờ đối với anh là cảm giác gì anh đương nhiên cảm nhận được, hiển nhiên là vợ thích anh, khuya ngày hôm trước và cả đêm qua anh đều cảm thụ được rõ ràng loại thích kia.
Cho nên tạm thời không muốn sinh khẳng định là có nguyên nhân.
Mẹ Hàn cũng không biết ý nghĩ frong lòng của con trai: "Nếu là con gái thì càng tốt, con trai con gái đều có, mà sau này con gái lớn lên giống mẹ nó, lớn lên đến tuổi lấy chồng thì người ta phải giẫm nát cánh cửa nhà mình."
Hàn Văn Hồng liền tưởng tượng đến hình ảnh một đứa con gái mềm mại ôm lấy mình gọi ba ba, anh cảm thấy có lẽ anh và vợ có thể cố gắng thêm một chút?
Nếu Cố Lệ biết suy nghĩ này của anh, chắc chắn sẽ cho anh một búa cho tỉnh táo lại, đúng là cho một tí ánh sáng liền rực rỡ.