Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/dGZm3M7TSG
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Lệ tức giận nói: "Em có ngốc hay không? Có thể hay không chọn lựa người ta? Gia đình như vậy, cha mẹ đều không phải là gánh nặng không chừng còn có thể giúp đỡ các em. Anh ta cũng không phải một mình, có ba anh em trai, bên này nếu có chuyện gì cần tiền thì anh em có thể hỗ trợ, các em thậm chí không cần phải về nhà, có thể tự mình ở ngoài sinh sống, không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, chị em dâu. Anh ta là lính, lại được rèn luyện để yêu thương vợ, nếu em thực sự lọt vào mắt anh ta, anh ta chắc chắn sẽ yêu thương em. Chị còn lo lắng điều kiện của anh ta không để ý đến em, em còn lẩm bẩm cái gì nữa!"
Cố Quân: "Em làm sao biết anh ta sẽ yêu thương vợ, lỡ là người hay đánh vợ thì sao?"
" Anh ta là lính, anh ta dám động đến em một ngón tay thử xem? Kỷ luật của bộ đội là để trưng bày à? Hơn nữa chị dám nói anh ta yêu thương vợ, anh rể của em còn thương chị như vậy, anh ấy trước kia cũng là lính, lính đều yêu vợ, em tin chị đi, nếu không phải em là em gái ruột của chị, chị còn có thể chạy xa đến tìm em? Chị sắp phải về nhà rồi, anh rể của em hôm nay muốn dẫn Đại Bảo Nhị Bảo về." Cố Lệ hừ nói.
Cố Quân rất do dự, "Vậy em phải từ bỏ Từ Bằng như thế nào? Hay là tạm thời em không chia tay với Từ Bằng, xem thử người này trước, nếu đúng như chị nói, vậy em sẽ chia tay với anh ta?"
Cố Lệ nhìn em gái dò xét, "Không ngờ nhỉ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-58.html.]
Cố Quân không hiểu lắm, "Không ngờ gì?"
"Không ngờ em còn định bắt cá hai tay!" Cố Lệ trừng mắt nhìn em gái, "Em không sợ giẫm hụt gãy chân à? Chị hiện giờ cho em hai lựa chọn, hoặc là em nhanh chóng chia tay với Từ Bằng, hoặc là trực tiếp về nhà với chị, nhưng sau này đừng trách chị là chị em mà không nghĩ đến em khi có chuyện tốt. Đồng nghiệp của chị, Lý Hồng Hà, khi nghe chuyện này còn nói muốn giới thiệu cháu gái lớn nhà mẹ đẻ cho anh ta, còn nhỏ hơn em một tuổi, năm nay mười chín, nhưng vì chị đã đồng ý trước nên không tranh với chị. Chị thấy không có chỗ nào xoi mói cửa hôn sự này. Nếu em không vui, vậy em cứ theo tiêu chuẩn của mình mà tìm, nhưng đừng trách chị là người từng trải không nhắc nhở em, em tìm được người như ý em gả đi, chắc chắn sẽ đầy rẫy mâu thuẫn, đến lúc đó em khóc cũng vô dụng."
"Nhưng mẹ vẫn luôn cảm thấy tốt, cảm thấy đặc biệt tốt." Cố Quân đã lung lay, bởi vì cô biết chị mình nói không sai, nếu sau này kết hôn mà mâu thuẫn liên tục, vậy thì phải sống thế nào?
So sánh lại với người lính kia, tuy nhà không giàu có như vậy, nhưng cuộc sống ổn định, mấu chốt là sau khi kết hôn sẽ có cuộc sống yên ổn.
"Mẹ chỉ muốn bán em với giá cao, thu thêm tiền sính lễ cho Quốc Đống, còn quan tâm đến việc em sau này có hạnh phúc hay không? Chị là chị của em, nếu không tốt thì tuyệt đối sẽ không nói cho em, đối với chị có lợi ích gì chứ? Chị đến đây là vì cái gì? Còn không phải là để em sau khi kết hôn có thể hạnh phúc? Em là em gái ruột, không vì em thì vì ai? Bây giờ em cho chị câu trả lời, ngày mai chị phải trả lời họ, mà anh rể của em cũng sắp về, chị cũng phải nhanh về, chị rất bận!" Cố Lệ thúc giục.
"Chị gấp gáp như vậy làm gì, em cũng phải nhìn xem người ta thế nào chứ, lỡ không hài lòng thì em phải làm sao?" Cố Quân xấu hổ.