Lý Hồng Hà lại hỏi: Mẹ chồng em bọn họ khi nào đến?
Cố Lệ: Có lẽ đến vào lúc chạng vạng tối.
Lúc này, có một đôi mẹ con đến quầy hàng mua đồ. Nhìn vào cách ăn mặc của họ, có thế biết gia đình họ khá giả.
"Xin hỏi muốn mua gì ạ?" Cố Lệ hỏi.
Người mẹ nhìn Cố Lệ với ánh mắt sáng lên: "Cô nương, cho tôi cân một cân kẹo xốp giòn."
Cố Lệ cân kẹo, thu tiền và phiếu mua hàng. Sau đó, nghe người phụ nữ hỏi: "Cô nương, năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi? Đã lấy chồng chưa?"
"Mẹ, mẹ nói gì vậy." Cô con gái nghe vậy, không khỏi kéo mẹ lại và nói với Cố Lệ: Xin lỗi nhé, mẹ tôi mạo phạm.
Cố Lệ mỉm cười: "Không sao đâu."
Người phụ nữ không vui trừng mắt nhìn con gái: "Tiểu Vũ, con làm gì vậy? Đi sang một bên, mẹ muốn nói chuyện với cô nương này."
Bà ta hỏi Cố Lệ bao nhiêu tuổi, đã lấy chồng chưa. Bà ta khoe rằng con trai mình đang phục vụ trong quân đội, cao to đẹp trai, năm nay 24 tuổi, mỗi tháng trợ cấp cộng lại gần bốn mươi đồng. Đầu năm nay, việc đi lính rất được coi trọng, lời nói này không hề khoa trương. Tiểu Vũ cố gắng ngăn cản mẹ nhưng không được.
Cố Lệ cười nói: "Thím, cảm ơn ý tốt của thím, nhưng cháu đã lấy chồng rồi, và đã có hai đứa con."
"Hai đứa con à? Không thể nào, cô nương nhìn trẻ trung quá, mới chừng hai mươi tuổi thôi?" Người phụ nữ không khỏi thốt lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-53.html.]
"Cháu đã hơn hai mươi rồi." Cố Lệ cười cười.
Lý Hồng Hà bên cạnh cũng cười: "Thím, thím không phải là người đầu tiên muốn mai mối cho Lệ Lệ đâu, nhưng không có cách nào, Lệ Lệ đã kết hôn và có hai đứa con rồi."
“Thật đáng tiếc, tôi thấy cô nương này thật là tốt cả về nhan sắc lẫn tính cách, nếu là con dâu tôi, tôi ngủ mơ cũng cười tỉnh.” Người phụ nữ nhìn Cố Lệ nói.
"Thím quá khen." Cố Lệ mỉm cười.
"Thật lòng mà nói, tôi cũng ít thấy người đẹp như cô, chẳng trách mẹ tôi nhìn thấy cô liền muốn mai mối cho anh ba tôi." Cô gái tên Tiểu Vũ nhìn Cố Lệ rất thiện cảm, cũng cười nói.
"Cô nương cũng quá khiêm tốn, mỗi ngày soi gương, chẳng phải là nhìn thấy mỹ nữ sao?" Cố Lệ cười nói.
Lời này thật sự khiến người ta vui vẻ, nhất là được người đẹp khen mình cũng đẹp, khiến Tiếu Vũ càng vui hơn. Nhưng mẹ của Tiểu Vũ thì không còn vui vẻ như vậy, thấy Cố Lệ đã thực sự lấy chồng sinh con, không nhịn được mà thở dài. Vất vả lắm mới gặp được một người vừa ý, dung mạo xinh đẹp, ăn nói cũng tốt, ai ngờ lại bị người khác nhanh chân hơn.
Tiểu Vũ và Cố Lệ cũng trò chuyện một lúc.
Lúc này, Tiểu Vũ chi chớp mắt liền thấy mẹ mình thở dài: "Mẹ, mẹ cũng không cần thất vọng như vậy, mẹ hỏi chị Lệ xem nhà còn có em gái chưa xuất giá nào không?"
Lời này nói không sai, khiến mẹ Tiểu Vũ tỉnh táo lại: "Lệ Lệ, nhà con còn em gái chưa xuất giá nào không?"
Cố Lệ lúng túng: "Có một." Em gái út của cô tên là Cố Quân, năm nay hai mươi tuổi. Nhưng đối với cô em gái này, Cố Lệ có chút khó nói.
Vóc dáng của ba chị em họ Cố đều không tệ. Cố Quân tuy không đẹp bằng Cố Lệ nhưng cũng là một mỹ nữ. Hiện tại cô đang làm công nhân may trong nhà máy may, nhưng trong lòng cô luôn nung nấu ý định muốn gả cho con trai của trưởng xưởng nhà máy may.