Sau khi gả đi nhà họ Vương cũng không còn cách nào, chỉ có thể chấm dứt suy nghĩ đó trong đầu, bởi vì kết hôn và không kết hôn là hai chuyện khác nhau, chị cả đã kết hôn thì hắn ta cũng không dám đi làm phiền phụ nữ đã có chồng nữa, vốn đã có tội danh trên người hắn ta làm sao dám đi làm ồn ào nữa?
Sau khi chị cả kết hôn cũng không dọn sang ở cùng Từ Trường Thắng, mà để Từ Trường Thắng bán đi căn nhà lúc trước rồi qua ở cùng anh em Tô Minh, Tô Ngọc, tất nhiên xem như thuê lại cho nên mỗi tháng đều sẽ đưa cho hai anh em lương thực.
Cặp cháu trai cháu gái này cũng may mắn, sau khi nhận chị hai làm mẹ nuôi, chị hai không chỉ lo cho cuộc sống của bọn họ, tiền học phí đều do chị hai lo hết.
Sau khi cả nhà chị hai dọn đến tỉnh thành cũng không ngừng chăm sóc cho bọn họ, mỗi năm mới đều sẽ trở về để lại phí sinh hoạt một năm cho bọn họ.
Mà chị cả cũng ở cùng nên cũng chăm sóc cả hai, chị ấy thật sự xem Tô Minh và Tô Ngọc như cháu ruột của mình mà đối xử.
Vả lại từ khi chị ấy kết hôn cũng chưa nhanh chóng có con, Cố Quốc Đống nghĩ chị cả không muốn sinh nữa.
Bởi vì nếu sinh con thì công việc phải làm sao? Chị ấy không muốn bị thay thế dù chỉ là tạm thời, vì chị ấy rất xem trọng công việc này của mình!
Nhưng mà nhà họ Từ bên kia cũng không làm căng, để chị ấy có thời gian, kết hôn được ba năm, chị ấy cũng tỉ mỉ tìm hiểu qua mọi thứ, lúc này mới mang thai còn sinh một thằng con trai.
Sau đó đã giao cho mẹ Từ chăm sóc, mỗi tháng đều biếu một ít tiền cho bà ấy.
Chị cả sinh con xong cũng quay về làm việc, cuộc sống rất ổn.
Trong bốn anh chị em, chị cả của cậu ấy là người thiệt thòi nhất, nhưng lúc này nhìn thấy chị cả sống cuộc sống vui vẻ, hiển nhiên nụ cười trên mặt cũng nhiều hơn.
Cuộc sống đáng giá nhất có lẽ chính là chị ba.
Khi chị ba quay về thị trấn ăn mừng năm mới, tất cả mọi người đều bị dáng vẻ của chị ấy làm cho giật mình, bởi vì chị ấy đã mập mạp hơn rất nhiều!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-435.html.]
Khi gả đi còn là dáng vẻ mảnh khảnh, kết quả sau khi sinh con xong thì cơ thể cũng thay đổi, dựa theo lời chị ba nói là do anh ba làm hại!
Vào lúc chị ba ở cữ cũng đúng lúc anh ấy cũng không có việc gì ở nhà, anh ấy còn nấu ăn rất giỏi, không biết đã làm cho chị ấy bao nhiêu món ăn?
Gà hầm, móng heo hầm, canh cá hầm, luôn thay đổi thức ăn để bồi bổ cơ thể cho chị ấy, đứa nhỏ thì cũng không cần chị ấy nhọc lòng, chị ấy chỉ làm duy nhất một việc là cho con bú, còn những việc tắm cho đứa nhỏ, dỗ đứa nhỏ ngủ, giặt tã cho đứa nhỏ, đều không cần chị ấy làm.
Trong tháng ở cữ này chị ấy thật sự rất thoải mái, cho nên sau khi qua tháng ở cữ thì vóc dáng cũng không còn như xưa nữa.
Khi chị ba dẫn anh ba và đứa nhỏ về nhà mừng năm mới, mẹ của cậu đã nhỏ giọng hỏi chị ba mập như vậy Đông Sinh không chán ghét sao?
Kết quả chị ba ngại ngùng nói: "Đông Sinh làm gì ghét bỏ con, anh ấy còn rất hãnh diện, nói đây là do anh ấy chăm thành như vậy!"
Vả lại tên xấu xa kia còn thích sờ bụng cô ấy, nói nó mềm mềm, giống như bông vải rất thoải mái. Mà cô ấy cũng thích sờ bụng anh ấy, từng khối từng khối, vừa cứng rắn, vừa có cảm giác an toàn.
Chị ba của cậu ấy hạnh phúc như thế nào hoàn toàn có thể nhìn thấy được trên khuôn mặt của chị, tuy đúng là mập lên không ít, nhưng sắc mặt thần thái cũng không quá khác biệt, chỉ là sinh ra hai đứa cháu trai nghịch ngợm còn phá phách, nghe nói đánh nhau với người ta rất nhiều, mỗi khi như vậy chị ba đều phải nấu chút món ngon đem đến cho nhà người ta để nhận lỗi.
Cuối cùng chính là chị hai, chị hai thì không cần phải nói nhiều, không chỉ là niềm tự hào của nhà chồng, mà chị ấy cũng là niềm tự hào của nhà mẹ đẻ bên này.
Anh hai cũng có được thứ mình muốn, sai khi có Đại Bảo và Nhị Bảo thì đã có thêm một cô con gái, cưng yêu vô cùng.
Khi đến tết quay về thị trấn, sẽ không khi nào nhìn thấy cháu gái nhỏ đi dưới đất, vì toàn bộ hành trình đều được cha con bé ôm suốt.
Cố Quốc Đống ngồi trên xe lửa, trên khuôn mặt mang nét cười nhìn xem phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Các chị gái bây giờ đều đã có cuộc sống tốt đẹp, đều có tổ ấm và hạnh phúc riêng, còn riêng cậu ấy thân là con trai của nhà họ Cố, tất nhiên cậu ấy cũng muốn ra sức làm rạng danh tổ tông, khiến cho cha mẹ vì cậu ấy mà kiêu hãnh hơn, đó không phải là điều cậu ấy nên làm hay sao?
Cậu ấy tên là Cố Quốc Đống, Quốc Đống, trụ cột của đất nước, cũng không thể làm uổng phí cái tên hay.