Ví dụ như người bán trà đã thành công đẩy ra sản phẩm tiêu thụ, nhóm người đó rất vui mừng, dưới sự giới thiệu của hội chợ thương mại, tất cả họ đã ký hợp đồng mua bán với nhau, kèm theo một khoản tiền đặt cọc.
Chẳng qua giao dịch tiền đặt cọc này sẽ được ban tổ chức giám thị, chỉ chờ đến khi hai bên giao dịch hoàn tất, số tiền đặt cọc này mới có thể trả lại.
Mã Trọng Dương, Võ Cương và những người khác chăm chú theo dõi, c.h.ế.t lặng và cuối cùng phát hiện ra rằng bọn họ ... hoàn toàn không có gì để bán.
Cố Lệ đi dạo một vòng, trực tiếp mượn một cái ghế nhỏ và bảng hiệu, đặt lên đó bức tranh rau dại và cả rau dại mình mang theo, nói với Mã Trọng Dương và những người khác: "Các anh tiếp tục đi theo bọn họ giao lưu học tập đi, tôi ở đây từ từ xem, lát nữa các anh lại đây tìm tôi là được."
Đám người Mã Trọng Dương, Võ Cương, Đỗ Tiểu Hà thấy cô thật sự muốn ở đây, họ cũng có chút xấu hổ, bởi vì so với hàng hoá của người khác, nhìn loại rau dại này không thể bán ra...
Thẩm Văn Võ nói: "Đồng chí Cố Lệ, cô như vậy có được không."
Cố Lệ xua xua tay: "Tôi chỉ muốn thử một lần thôi, các anh đi giao lưu với những người khác đi, đừng lo cho tôi."
Đám người Võ Cương nghe cô nói vậy liền đi trước giao lưu cùng những người khác, bởi vì bọn họ là lần đầu tiên lại đây, hơn nữa cũng là dịp hiếm có, đương nhiên muốn giao lưu với nhiều người hơn, nhưng mà họ lại không biết phải nói gì ở đây, vì vậy họ chỉ có thể ở lại với Võ Cương.
Nhưng mà cũng không phải tất cả mọi người đều nói ngôn ngữ ở đây, cũng có một vài người nói Quốc Ngữ, bọn họ thấy vậy đều rất vui mừng.
Tất nhiên điều này rất mới lạ đối với họ nên họ muốn làm quen một chút, ngay cả khi họ chưa làm được gì cũng không sao, quan trọng là họ được mở rộng tầm nhìn của mình, có khi họ có thể sử dụng nó trong tương lai.
Hôm đó Cố Lệ đã không đẩy được việc tiêu thu rau dại ra ngoài, thậm chí cũng không có ai đến hỏi, nhưng Võ Cương cùng Mã Trọng Dương bọn họ đều thu nhận được rất nhiều, học được rất nhiều điều trong ngày hôm nay.
Họ lại đến đây vào ngày hôm sau, Cố Lệ vẫn đặt rau dại và những bức tranh của cô ở chỗ cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-408.html.]
Nhưng thật ra lại có người lại đây hỏi cô có bán rau dại không?
Cố Lệ nhìn đối phương, đối phương cho rằng cô nghe không hiểu nên dùng Quốc Ngữ chưa quen thuộc nói: "Đây là rau dại sao?"
"Đúng vậy." Lúc này Cố Lệ gật đầu.
Đối phương nghe vậy nói: "Bán thế nào?"
"Đây là sản phẩm triển lãm, không bán." Cố Lệ nhìn đối phương, đây là một người đàn trung niên, lớn lên có chút đáng khinh, đặc biệt ánh mắt gã ta nhìn cô khiến cô cảm thấy chán ghét, thật sự là quá dầu mỡ, gã ta thật sự cho rằng mặc một bộ quần áo tư bản liền xem chính mình là người cao đẳng sao!
Người đàn ông trung niên tự cho là phong lưu phóng khoáng cười: "Rau dại ở quốc nội rau hiện tại không đáng giá, nhưng cô lại lấy rau dại tới bán? Cô đang nghĩ gì vậy?"
Cố Lệ thấy đối phương không có ý tứ muốn mua, cũng không muốn nhiều lời: "Rồi cũng sẽ gặp được người có hứng thú với rau dại."
Người đàn ông trung niên nhìn cô: "Không có ai cảm thấy hứng thú với rau dại, nhưng tôi cảm thấy cô không giống như tới bán rau dại."
Trong lòng Cố Lệ đã có chút khó chịu, thứ đồ đáng khinh này đang trào phúng cho rằng cô đến đây bán sắc sao!
"Nếu như cô nguyện ý ở cùng tôi mấy ngày, tôi sẽ cho cô một số tiền, số tiền này đủ một năm tiền lương của cô." Quả nhiên câu tiếp theo, gã ta liền mở miệng nói nhỏ.
Gã ta cảm thấy có hơi bất ngờ khi có thể gặp được một cô gái xinh đẹp như vậy ở hội chợ giao dịch này, thật sự rất xinh đẹp, tuy rằng ăn mặc có chút mộc mạc đơn giản, nhưng lại không ngăn được vẻ đẹp và khí chất của cô.
Trên đường đi đến đây, gã ta luôn muốn nếm thử các cô gái xinh đẹp ở đại lục, kết quả bên này quản rất nghiêm, hoàn toàn không tìm được không nói, ngay cả cô gái cũng thấy rất ít, cho anh gã ta cũng không dám làm xằng bậy.