Vốn dĩ chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn cũng không nghĩ đến chuyện đó, nhưng lúc này, lời nói của mẹ cô ta cứ hiện lên trong đầu cô ta.
Có những suy nghĩ, một khi đã nghĩ đến thì sẽ không có cách nào ngưng lại được.
Hàn Văn Hồng không biết chuyện của nhà họ Hàn bên này, anh đang sắp xếp chỗ thật tốt cho cháu trai mình là Hàn Thủ Mộc.
Ở bên nhà Hàn Thủ Gia, cũng sẽ ăn cơm cùng anh, Hàn Thủ Mộc tuy chỉ mới mười bảy tuổi nhưng không thấp bé chút nào, hơn nữa vì phải ở quê làm việc đồng áng nên phơi nắng đen không ít, thoạt nhìn cũng không khác là mấy so với người hai mươi tuổi ở trong thành.
Hàn Văn Hồng dẫn anh ra xe, trước là cho quen, sau đó dạy Hàn Thủ Mộc một ít kỹ thuật, bởi vì không cần vội nên nếu sớm nhất thì cũng là sang năm anh và vợ sẽ đến tỉnh thành.
Tất nhiên Hàn Thủ Mộc rất vui mừng, Hàn Văn Hồng nói cho anh nghe một ít chuyện về bộ vận chuyển, chẳng hạn như có người ở bên ngoài kiếm thêm thu nhập bị bắt được, còn có người kiếm thêm được khoản thu nhập thì lòng tham cũng lớn, ở bên ngoài nuôi nhân tình, cùng với một chút chuyện khi ra ngoài lái xe sẽ có một ít cám dỗ.
"Cháu cũng đã lớn như vậy, chuyện cần hiểu cũng đã hiểu, cho nên chú không nói với cháu nhưng cháu phải tự mình nắm vững, sau này khi lái xe không được phân tâm, tuyệt đối phải cẩn thận, ngay cả suy nghĩ sẽ có chút may mắn cũng không được nghĩ. Đồng nghiệp của chú cũng vì tai nạn xe mà hai chân suýt nữa đã phải bỏ trở thành tàn phế..."
Khi Hàn Văn Hồng dẫn cháu mình ra xe để truyền lại kinh nghiệm, thì đoàn người Cố Lệ bên này cũng đã thu mua xong vật tư cần mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-404.html.]
"Võ Cương, chúng tôi muốn đi đến thành Dương bên kia để tham gia hội chợ, anh có muốn theo chúng tôi không, hay là đưa vật tư quay về trước?" Cố Lệ hỏi Vũ Cương.
Võ Cương nói: "Tôi muốn đi với mọi người, trước khi đi công tác tôi cũng đã báo với người nhà, nên hôn lễ sẽ chờ tôi về mới làm."
Cố Lệ gật đầu, Thẩm Văn Võ cùng Mã Trùng Dương còn có Đỗ Tiểu Hà cũng hy vọng Võ Cương đi theo, dù sao có nhiều hơn một người bản lĩnh như anh ấy vẫn chắc chắn hơn.
Chỉ là Thẩm Văn Võ vẫn còn tiếc nuối: "Sao anh lại cưới sớm vậy, ban đầu còn không nghĩ đến mà, thế mà lần này đi lại có hả?"
"Nhìn hợp ý thì tất nhiên sẽ muốn nhanh thôi." Mã Trọng Dương cười nói.
Mà Võ Cương nghĩ đến Hàn Văn Vân cũng cười: "Đúng vậy, nhìn hợp ý." Trước kia khi phá án, anh ấy vừa nhìn đã biết có ổn định hay không và chính là Hàn Văn Vân, không giống như người vợ trước đó của anh ấy.
Vả lại cuộc hôn nhân của anh ấy với vợ trước là do thế hệ trước sắp đặt, cô ta vẫn luôn chán ghét anh ấy không đủ nho nhã và dịu dàng, nhưng anh ấy đối với cô ta cũng chỉ có trách nhiệm, cho nên sau khi anh ấy gặp chuyện không may thì cô ta đã không chút do dự rời đi mà anh ấy cũng không ép buộc cô ấy ở lại.
Anh ấy cảm thấy đây là sự giải thoát cho cả hai, bởi vì anh ấy muốn tìm một người vợ có thể sống với nhau lâu dài chứ không phải một cô tiểu thư nhà giàu mang theo suy nghĩ tư bản, sau khi ly hôn với anh ấy, cô ta cũng đã vượt biên đến Hương Cảng, như vậy cũng tốt, mỗi người sống một nơi.
"Chúng ta đi đến thành Dương kia phải chú ý một chút, lần này sẽ gặp không ít người bên ngoài, đến lúc đó phải bảo vệ tốt bản thân." Võ Cương chuyển chủ đề nói về chuyến đi đến thành Dương.