Lúc này Hàn Văn Hồng chạy xe một mình, vốn dĩ là có hai người nhưng Từ Trường Thắng đang dưỡng bệnh, một người chạy đoạn đường ngắn bây giờ phải chạy đoạn đường dài, cho nên chỉ còn một mình Hàn Văn Hồng chạy.
Cũng vì nguyên nhân là như vậy, nên Hàn Văn Hồng có thể lợi dụng khoảng thời gian đưa cháu mình vào đây học.
Bởi vì chuyện của vợ anh ở bên tỉnh thành kia vẫn còn chưa giải quyết xong, nên Hàn Văn Hồng sau khi về nhà cũng chưa dự tính được gì, chỉ nói cần người vào thành giúp anh, hiện tại chỉ có mỗi mình anh chạy xe thì có hơi bận nên mới xin với đơn vị cho gọi cháu trong nhà đến giúp.
Hàn Văn Hồng cũng đã xin với đơn vị, đơn vị cũng không từ chối bởi vì yêu cầu của Hàn Văn Hồng chỉ cần bao ăn là được, không cần trả tiền lương.
Về phần chỗ ở thì cũng tự anh sắp xếp, nhà anh không có phòng để ở nhưng có thể qua nhà Hàn Thủ Gia ở, Hàn Thủ Gia bên kia ở một mình trong một căn nhà nhỏ nên cũng rất thoải mái.
Hàn Văn Hồng nói qua một lượt về chuyện không có tiền lương nhưng được bao ăn, anh hỏi anh chị dâu thứ ba, còn có đứa cháu Hàn Thủ Mộc, nếu không có ý kiến gì thì có thể vào thành ở cùng anh một khoảng thời gian.
"Không có ý kiến, không có ý kiến gì, em cứ dắt nó ra ngoài đi, để cho nó được trải sự đời càng tốt!" Anh thứ ba nhà họ Hàn cùng chị dâu đều mừng muốn chết, làm sao dám có ý kiến gì.
Hàn Văn Hồng nhìn về phía cháu mình, Hàn Thủ Mộc cũng nghiêm túc bày tỏ mong muốn với chú bảy, đồng ý đi hỗ trợ cho chú mình, mặc kệ có khổ mệt bao nhiêu cũng không sợ.
Lúc này Hàn Văn Hồng mới gật đầu: "Vậy đi tìm ông đội trưởng ở bên xã lấy giấy chứng minh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-401.html.]
Hai chú cháu không ở lại quê lâu hơn nữa, sau khi lấy giấy tạm trú liền đi vào thành.
Những người khác dưới quê vừa tan làm trở về đều hỏi đã xảy ra chuyện gì? Có phải được chú bảy dẫn ra ngoài đi làm công nhân không?"
"Không phải, đồng nghiệp của em bảy bị tai nạn xe nên chỉ có mỗi mình em ấy bận rộn, vì vậy mới gọi Thủ Mộc vào làm cùng, cũng không có tiền lương chỉ bao ba bữa cơm." Anh thứ ba nhà họ Hàn lắc đầu.
Chị dâu thứ ba nhà họ Hàn hiểu ý của chồng mình, nên cũng nói theo: "Đúng vậy, để nó đi ra ngoài cho biết sự đời, làm gì có chuyện tốt là đi làm công nhân, công việc tốt trong thành cũng không phải rau cải."
Người trong thôn vừa nghe mới biết hóa ra là như vậy, tuy không phải vào thành làm công nhân nhưng vẫn rất ghen tị, bởi vì có thể đi trải sự đời, ở quê có biết bao nhiêu người cả đời cũng chưa từng ra khỏi mảnh đất này, đi xa nhất cũng chỉ có thị trấn, Hàn Thủ Mộc được chú bảy của mình giúp đỡ, vậy chắc chắn có thể đi ra khỏi thị trấn ngắm nhìn thế giới bên ngoài.
Ở nhà họ Hàn bên này, anh cả nhà họ Hàn cùng chị dâu cả nhà họ Hàn cũng không ghen tị, bởi vì con trai thứ hai của họ là Hàn Thủ Gia cũng đã vào thành.
Anh thứ hai nhà họ Hàn cùng chị dâu thứ hai nhà họ Hàn thì cũng không quá thèm muốn, bởi vì con trai lớn Hàn Thủ Hà gần đây cũng đã có tiếng tăm không nhỏ bởi máy Dương Dương, anh còn phải chuẩn bị đi đến nơi khác để dạy người ta về cách cải tiếng máy Dương Dương, được nhóm lãnh đạo khen ngợi rất nhiều!
Bản thân Hàn Thủ Hà thì cảm thấy xấu hổ khi nhận lời khen này, vì thím bảy đã đem công lao này đưa cho anh, nên anh phải cố gắng phát huy vậy mới có thể không phụ lòng kỳ vọng của thím bảy.
Lúc này Hàn Thủ Hà đang ra ngoài dạy cho những đội sản xuất khác ở công xã cách cải tiến máy Dương Dương, mỗi ngày được mười hai công điểm, hơn nữa việc ăn, ở bên ngoài cũng không mất tiền, còn được người kính trọng và khen ngợi, đây là vừa có tiếng vừa có miếng.