Kỹ thuật tốt là một chuyện, phẩm chất vô tư này càng là hiếm có, cũng không trách mấy vị sư phụ già nhìn thấy cô đến thì đều vui mừng.
"Bên kia đều là nam đồng chí, chỉ có một mình tôi là nữ đồng chí nên không tốt lắm." Cố Lệ lắc đầu: "Tuy nhiên cháu trai nhà chồng tôi qua đó làm học trò, để thằng bé học tập thật tốt, đến lúc đó tôi lại dạy những gì tôi biết cho thằng bé, như vậy cũng có thể góp sức cho bộ phận sửa chữa."
"Bản lĩnh như vậy sao cô không để lại cho con trai của mình?" Một người có dáng vẻ như chủ nhiệm ở bên cạnh nhìn cô hỏi.
"Con trai lớn của tôi năm nay mới năm tuổi, con trai nhỏ cũng mới hai tuổi, chờ hai anh em bọn họ lớn thì biết đến ngày tháng năm nào, hơn nữa tôi còn muốn cho bọn họ về sau thi đậu đại học Công Nông Binh, như vậy về sau mới có thể góp viên gạch xây dựng tổ quốc." Cố Lệ nói.
Trương huyện trưởng cười nói: "Rất tốt, rất tốt, đồng chí Cố Lệ có suy nghĩ như vậy là rất tốt."
Cố Lệ cười: "Chúng tôi cũng không làm tốn thời gian của huyện trưởng và các vị lãnh đạo nữa, nếu sau này còn việc cần đến tôi thì cứ nhờ Cát sư phụ tìm tôi là được."
Đương nhiên Trương huyện trưởng đồng ý, lập tức lái xe đi vào nội thành mở họp.
Mấy người Cát sư phụ cũng vô cùng sảng khoái, nói với Cố Lệ: "Đồng chí Cố Lệ, lần này cô chính là lấy lại sĩ diện cho bộ phận sửa chữa chúng ta đó!"
Bởi vì bộ phận sửa chữa của bọn họ có kỹ thuật không đạt tiêu chuẩn, tình hình chung là máy móc lớn như xe ô tô của lãnh đạo ô tô sẽ không nhờ bọn họ sửa chữa, cho nên tài xế kia mới dám nói chuyện như vậy. Nhưng hôm nay Cố Lệ đã sửa được chiếc ô tô kia, mặc dù cô không phải người của bộ phận sửa chữa, nhưng cũng là bọn họ mời tới!
Cố Lệ cười: "Chuyện này không tính là gì, thời gian không còn sớm nữa, mọi người về đi."
Cát sư phụ và máy sư phụ khác đi về cùng cô, đến nơi mới từng người tách ra, mấy sư phó đều đi trở về, nhưng Cát sư phụ lại đến bên bộ phận sửa chữa thu dọn một ít đồ đạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-395.html.]
Kết quả là nhìn thấy con gái của ông ấy đang ở bên kia nói chuyện gì đó với Hàn Thủ Gia, thỉnh thoảng còn mỉm cười, nhìn con gái và dáng vẻ kia của đồ đệ Hàn Thủ Gia kia, Cát sư phụ híp mắt lại.
"Sư phụ, người đã trở về rồi." Hàn Thủ Gia nhìn thấy ông ấy, vội nói.
Con gái của ông ấy tên là Cát Thanh Thanh, cô ấy cũng vội vàng nói: "Ba, con lại đây gọi ba về nhà ăn cơm."
"Ừm." Cát sư phụ không thay đổi sắc mặt mà gật đầu, đi thu dọn chút đồ vật rồi gọi con gái cùng nhau đi về nhà, cũng nói với Hàn Thủ Gia: "Đừng làm quá muộn, cũng trở về nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai sáng sớm lại bắt đầu làm việc."
"Vậy, cháu biết ạ." Hàn Thủ Gia gật đầu.
Cát sư phụ cùng con gái đi về nhà, nửa đường lại nói: "Ba thấy gần đây con chạy đến bộ phận sửa chữa hơi nhiều lần thì phải."
Cát Thanh Thanh có chút xấu hổ giống như bị bắt được: "Ba, không phải con lại đây gọi ba về ăn cơm sao."
"Con và Thủ Gia quen biết nhau từ bao giờ đó?" Cát sư phụ hỏi.
Cát Thanh Thanh biết hôm nay bị ba cô ấy bắt gặp, chắc chắn không thể che giấu được nữa: "Nửa tháng trước, nhưng mà ba, ba đừng nghĩ nhiều, con và Hàn Thủ Gia là trong sạch, không có chút ý tứ gì khác!"
"Ừ." Cát sư phụ rất bình tĩnh đáp lại một tiếng, đều là người từng trải, trong lòng con gái suy nghĩ cái gì, ông ấy còn có thể nhìn không thấu hay sao.
Gương mặt của Cát Thanh Thanh đỏ ửng lên, cô ấy và Hàn Thủ Gia là cùng độ tuổi, đều là 18 tuổi, nhưng con gái luôn trưởng thành tương đối sớm hơn một chút so với con trai.
Cô ấy và Hàn Thủ Gia quen biết lần đầu tiên chính là anh ấy được ba cô ấy dẫn về nhà ăn cơm, sau đó cô ấy lại thường xuyên đi đưa cơm hoặc đi gọi ba cô ấy về nhà ăn cơm, quen biết nhiều hơn, cô cảm thấy anh ấy là người khoẻ mạnh vui tính, còn... Còn làm cho người ta thích.