Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 393

Cập nhật lúc: 2025-04-03 06:16:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Quyên cầm tiền tới trả cho Cố Lệ, coi như đã thanh toán hết số tiền mua công tác trong một lần.

"Chị cứ giữ lại dùng đã, sao phải trả gấp cho em như thế làm gì". Cố Lệ biết chị gái còn chạy về nhà mẹ đẻ vay tiền liền nói.

Cố Quyên cười: "Vốn dĩ đã phải trả sớm cho em rồi". Vốn dĩ cô còn định tích cóp dần sau đó sẽ trả lại hết tiền nợ cho em gái một thể.

Nhưng mà hiện giờ không làm buôn bán nữa, vậy thì đương nhiên là phải trả nợ trước đã. Em gái cô cũng đã là vợ của người khác, không nên để cho nhà chồng con bé cảm thấy bất mãn.

Sau khi Cố Quyên trở về, Cố Lệ mới nói với bà Hàn: "Mẹ, chị ấy đã trả lại hết số tiền mà lúc đầu con bỏ ra, chị ấy còn cố ý chạy về nhà mẹ đẻ để mượn tiền trả cho con nữa".

Bà Hàn nói: "Con bé thật là, sao phải trả tiền gấp như vậy làm gì, từ từ rồi trả cũng được". Tuy bà Hàn nói như thế, nhưng trong lòng lại cảm thấy Cố Quyên là một người hiểu lý lẽ.

Mẹ chồng nàng dâu đang trò chuyện, Cát sư phó đã lái xe đạp vội vã chạy tới tìm Cố Lệ.

"Tôi tới đơn vị tìm cô nhưng bên kia nói buổi chiều cô không qua đó, cho nên tôi mới chạy tới nhà cô để tìm". Cát sư phó nói.

"Cát sư phó, Thủ Gia xảy chuyện gì sao?" Cố Lệ thấy bộ dáng Cát sư phó gấp gáp như thế thì vội hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-393.html.]

Cát sư phó nói: "Không phải, Thủ Gia vẫn đang chờ đợi ở bộ sửa chữa, có thể xảy ra chuyện gì được chứ, là ô tô của huyện trưởng bị hỏng ở ngay nửa đường, chúng tôi không sửa được nên mới phải chạy tới nhờ cô đi xem giúp".

Cố Lệ nghe vậy liền nhẹ nhàng thở ra, còn tưởng rằng cháu trai Thủ Gia xảy ra vấn đề gì chứ.

"Mẹ, vậy để con đi nhìn xem có chuyện gì nhé". Cố Lệ nói.

Bà Hàn hơi lo lắng, một bà lão tới từ nông thôn đã bao giờ nghe tới mấy chức quan lớn như huyện trưởng gì đó đâu, nhịn không được nói với Cát sư phó: "Nếu như không sửa được ô tô của huyện trưởng thì có trách tội Lệ Lệ nhà tôi không?"

Cát sư phó cười nói: "Lão thái thái cứ yên tâm, đây đâu phải lần đầu tiên chúng tôi không sửa được. Lúc trước chúng tôi cũng không sửa được, chỉ là hôm đó huyện trưởng không cần dùng tới xe nên chính ngài ấy đã sai người đi tới nội thành tìm thợ tới sửa. Lần này lại cần xe gấp, cho nên mới gọi chúng tôi tới, chúng tôi cũng không sửa được cho nên mới nghĩ tới đồng chí Cố Lệ, muốn mời cô ấy ra tay. Nếu như có thể sửa được đương nhiên là tốt, có thể để lại ấn tượng tốt trước mặt huyện trưởng, nhưng nếu như không sửa được thì cũng không quan trọng".

Bà Hàn nghe vậy thì mới yên tâm, nói với con dâu: "Lệ Lệ à, con cố gắng hết sức là được, đừng sợ nhé".

"Con không sợ, mẹ cứ yên tâm" Cố Lệ gật đầu.

Ô tô của huyện trưởng bị hỏng ở vùng ngoại ô, trực tiếp đỗ lại ở giữa đường.

Cố Lệ đi tới xem ô tô cũng mới biết được cho dù là ô tô của huyện trưởng thì cũng không phải loại tốt gì, chắc là phía trên đã dùng bao nhiêu năm trời rồi mới thải xuống cho huyện trưởng dùng.

Loading...