Sau khi Cố Lệ tan tầm về nhà liền cười nói với bà Hàn về chuyện nhìn thấy Võ Cương ở đơn vị.
"Đồng nghiệp của con vẫn còn chưa từ bỏ ý định, còn muốn giới thiệu em gái họ cho anh ấy". Cố Lệ cười nói.
Bà Hàn vội hỏi: "Võ Cương nói thế nào?"
"Anh ấy liền nghiêm túc trả lời là lần này về nhà đã đi xem mắt, hơn nữa còn xem mắt thành công, tháng sau liền phải kết hôn, đến lúc đó sẽ đến đơn vị phát kẹo mừng". Cố Lệ cười nói.
Cô rất hài lòng với câu trả lời của Võ Cương, hơn nữa cô cũng nhìn ra được Võ Cương và Hàn Văn Vân đều vừa lòng với đối phương.
Bà Hàn nghe vậy cũng cười: "Mẹ thấy cậu ấy cũng là một người thành thật, mẹ cảm thấy không tệ, con thấy có phải hôm nào đó mẹ nên mang Nhị Bảo qua đó ngồi chơi một lúc hay không?"
"Được đấy". Cố Lệ sẽ không ngăn cản mẹ chồng ra cửa xã giao, người già vào thành ở mà không có mấy người hàng xóm có thể trò chuyện hợp ý thì chắc sẽ bị trầm cảm mất.
Bà Hàn cười nói: "Vậy để mấy ngày nữa mẹ sẽ qua đó chơi, lần trước mẹ cũng nói với thím của con rồi, bà ấy nói chỉ có một mình bà ấy ở trong nhà nên rất nhàm chán".
Cố Lệ mỉm cười, khả năng xã giao của mẹ chồng cô rất giỏi, hàng xóm đều trở thành bạn tốt của mẹ chồng cô. Nhị Bảo bị mẹ chồng dẫn đi bộ khắp nơi cho nên rất có can đảm, không hề sợ người lạ, tính cách rộng rãi hoạt bát, giống như Đại Bảo vậy.
Ăn cơm trưa xong, Cố Lệ liền mang theo Nhị Bảo về phòng nghỉ ngơi, dỗ Nhị Bảo ngủ xong thì cô liền đi học bù tiếp, chờ Nhị Bảo tỉnh ngủ muốn đi ra cửa chơi thì cô mới cho thằng bé ăn quả táo, sau đó liền dẫn nó ra cửa.
Đi tìm Cố Quyên, hôm nay cô ấy được nghỉ phép cho nên ở nhà nghỉ ngơi không ra ngoài, Cố Lệ tới tìm Cố Quyên để nói chuyện từ bỏ việc bán hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-392.html.]
Cố quyên sửng sốt, nhưng mà cũng không hỏi nhiều: "Được, vậy thì không làm nữa".
Em gái cô là một người thông thái, nói không làm nữa thì chắc chắn là có lý riêng, cứ nghe theo em gái thì chắc chắn sẽ không sai.
"Em còn tưởng rằng phải phí chút công sức để thuyết phục chị nữa chứ". Cố Lệ cười.
Cố Quyên lắc đầu: "Hiện tại chị đã tích cóp được chút tiền, hơn nữa công tác cũng ổn định, không làm buôn bán nữa thì cũng không sao.
Hơn nữa chị không thông minh bằng em, chị không muốn tự tiện làm chủ rồi gây thêm nhiều phiền phức cho em, em cứ quyết định là được".
"Ừm!" Cố Lệ gật đầu.
Cố Lệ không ở lâu, ngồi thêm một lúc liền mang Nhị Bảo trở về.
Cố Quyên dặn bọn trẻ ở lại trong nhà, còn mình thì đi tới bưu cục lấy tiền, lấy hết 200 đồng tiền mà cô tiết kiệm được, nhưng mà vẫn không đủ.
Bởi vì phải trả lại tiền dùng để mua công tác nên 200 đồng tiền này vẫn chưa đủ, cho nên Cố Quyên liền chạy về nhà mẹ đẻ một chuyến để mượn mẹ mình.
Nếu như là ngày trước thì chắc chắn Cố Quyên sẽ không mở miệng vay tiền mẹ mình, bởi vì không cần nghĩ cũng biết là mẹ cô sẽ không cho cô vay. Nhưng mà hiện tại đã khác, mẹ cô là thật sự yêu thương các con gái.
Mẹ Cố nghe xong chuyện này thì cũng không có ý kiến gì, con gái thứ hai đã phải trả giá không ít cho anh chị em nhà mẹ đẻ, tạm thời gom tiền lại để trả hết tiền mua công tác đương nhiên là một chuyện tốt.
Hỏi xem còn thiếu bao nhiêu, bà liền bổ sung thêm: "Con không cần phải trả gấp lại số tiền thiếu nhà mẹ đẻ, chăm sóc tốt cho Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh rồi tính tiếp, đừng quá keo kiệt, nếu như tương lai không phát triển cao được. Trong ba chị em con thì ngày trước mẹ cho con ăn ít nhất nên con là người lùn nhất. Đừng làm cho sau này Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh đều như vậy, đợi ba bốn năm sau trả lại số tiền này cũng không coi là muộn".