Ngày hôm sau bà Hàn dẫn hai mẹ con thím Phương và Hàn Văn Vân qua đây, lần này Hàn Văn Vân ngỏ ý không muốn làm những cái kia, cô ấy muốn để cho đối phương nhìn thấy mặt chân thật nhất của mình, nếu đối phương cảm thấy cô ấy tốt, cô ấy cũng cảm thấy đối phương không tệ, có thể được thì được, không được cũng không sao.
Cố Lệ nghe vậy cười cười: "Vậy nghe theo chị Văn Vân vậy."
Thím Phương hỏi Cố Lệ: "Lệ Lệ, bác nghe mẹ chồng cháu nói, nhà trai là đồng nghiệp của cháu?"
"Đúng vậy ạ." Cố Lệ gật đầu: "Lần này chúng cháu có đi công tác, nên cũng hiểu biết một chút về anh ấy, thái độ không tồi, biết gánh vác, nhưng bởi vì một sự cố trước kia cho nên một bên không có tai, nhìn qua trông hơi hung dữ, trước đây mẹ con ở quê nên có mang theo trứng gà đi qua hỏi thăm tình hình, không có vấn đề gì." Không cần khen quá tốt về Võ Dương, chỉ cần nói những việc nên nói là được.
"Chị cũng tích góp được không ít trứng gà, lần sau chị mang lên cho em."
Thím Phương lập tức nói với bà Hàn, tất nhiên bà ấy cũng biết bà Hàn là thật lòng muốn mai mối cho con gái bà ấy.
"Chờ việc của Văn Vân hoàn thành, em mới dám ăn trứng gà của chị." Bà Hàn cười nói.
Thím Phương cười cười, ở bên cạnh ngồi nghỉ ngơi, nhìn thấy thời gian cũng gần đến, thím Hồng tới đây mang theo mọi người qua nhà người thân ngồi, bà Hàn và thím Phương cũng đi theo, Cố Lệ thì không đi.
Thời gian nói chuyện cũng không chậm, đi lúc hơn 10 giờ, đến 11 rưỡi đã trở về, thật sự nhanh.
Cố Lệ đang nấu cơm nghe thấy tiếng động thì đi ra, trước mặt là vẻ mặt ngượng ngùng của Hàn Văn Vân, chớp mắt cô đã thấy được vẻ mặt vui mừng của bà Hàn và thím Phương.
"Thành công rồi ạ?" Cố Lệ cười nói.
"Con đi chơi với Nhị Bảo." Hàn Văn Vân mặt đỏ chạy đi chơi với Nhị Bảo.
Bà Hàn cười nói: " Vừa nãy chúng ta đứng ở cửa, thím Hồng đã chạy tới nói, nhà trai bên kia rất hài lòng với Văn Vân, hỏi Văn Vân thấy anh ta thế nào, Văn Vân cũng gật đầu, về sau chỉ cần xem thời gian."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-388.html.]
"Con phải chuẩn bị một phần của hồi môn đưa cho chị Văn Vân." Cố Lệ cười nói."
Gương mặt của thím Phương vui mừng, nhưng vẫn nhanh chóng nói: "Không cần không cần, cháu là em dâu làm gì có chuyện để cháu thêm của hồi môn chứ."
" Cũng không phải vật gì lớn, bên đơn vị của cháu có mấy cái chậu nhựa, cháu tặng cho chị Văn Vân một cái chậu nhựa để dùng."
"Không cần không cần."
Cố Lệ không nói nhiều lời, tiếp tục nấu cơm, vừa ăn xong, bên kia đã chuyển lời tới, theo ý tứ bên nhà trai muốn tranh thủ chọn một ngày, bởi vì không bao lâu bên kia phải đi công tác, đến lúc đó phải đi mười ngày nửa tháng.
Còn về phần ngày xuất giá, quyết định chọn tháng sau vì có ba ngày đẹp, đến lúc đó xem ngày nào rảnh thì làm.
"Ngay cả ngày cũng đã chọn, vậy bọn họ cần phải đi về quê một chuyến." Thím Phương nghe vậy thì nói.
"Chị yên tâm, bên kia cũng nói, đã sớm tích góp phiếu, hơn nữa bên kia cũng có nguyên nhân, những đồ chuẩn bị cho hôn lễ hôm nay đã chuẩn bị xong, ngày mai bên kia có thể tới nhà." Thím Hồng cười nói.
Thím Phương cũng hỏi bà Hàn, bà Hàn cười nói: "Chuyện này chị làm chủ là được, hỏi em làm gì."
Thím Phương đồng ý với Thím Hồng: "Vậy ngày mai nhà trai sẽ đến quê của chúng tôi?"
"Đúng vậy." Thím Hồng cười gật đầu nói với bà Hàn: "Ngày mai nhờ bà dẫn đường."
"Ngày mai tôi không phải về nữa, nếu ngày mai bọn họ đến đây, tôi sẽ bảo cháu trai Thủ Gia bên đơn vị sửa chữa xin nghỉ một ngày để thằng bé dẫn đường cho mọi người trở về." Bà Hàn cười nói.
Chuyện này cứ như thế được quyết định.