"Tình huống của cháu thím có nói rõ ràng cho nhà gái hay không?" Võ Cương cũng hỏi.
"Đương nhiên nói rõ ràng rồi, hiện tại đã nửa ngày rồi, cháu nhìn xem thời điểm nào gặp thì tốt?"
"Buổi sáng ngày mai lúc mười giờ có được không?" Võ Cương nói.
"Từ quê nhà vào thành cũng đến chín giờ, mười giờ gặp thì sợ hơi gấp, nếu không thì mười một giờ cháu xem như thế nào?" Thím Hồng lại nói.
"Được." Võ Cương gật đầu.
Thím Hồng vui mừng nói: "Vậy cháu phải chuẩn bị tốt, có thể cưới được cô gái này cũng là phúc của cháu, thím thật sự thấy cô ấy rất tốt!"
"Còn muốn bà lo lắng nhiều hơn." Mẹ Võ lôi kéo tay thím Hồng nói, hứa hẹn sau khi việc thành sẽ cho một bao lì xì đỏ lớn!
Thím Hồng cười đồng ý, lại đi sang nhà họ Hàn bên này, nói cho bà Hàn biết thời gian ngày mai gặp mặt, bà Hàn cũng đồng ý.
Vì thế đến thời điểm chạng vạng Hàn Văn Hồng trở về, đã không nhìn thấy bà Hàn, vừa hỏi mới biết được chuyện này.
"Đi nhà tắm tắm rửa cho thoải mái đi." Cố Lệ lấy quần áo cho anh rồi nói.
Hàn Văn Hồng cười cười đem Đại Bảo, Nhị Bảo đi tắm rửa, ba cha con tắm rửa sạch sẽ mới trở về.
Cố Lệ đã nấu xong cơm chiều, một món cá hầm, một món rau xanh, một món canh tôm khô, đương nhiên còn có một món xương sườn hầm.
Chỉ cần cô ở nhà thì đều sẽ nấu cho Hàn Văn Hồng rất nhiều món ăn ngon, đừng thấy hiện tại vẫn còn trẻ, nếu là ăn không đủ thì thân thể cũng không khỏe, chỉ là tuổi trẻ nhìn không ra mà thôi.
Cả nhà vây quanh cùng nhau ăn cơm, xong rồi mới làm việc khác. Đại Bảo đi làm bài tập, Cố Lệ chơi đùa với Nhị Bảo, chờ Hàn Văn Hồng dọn dẹp xong bát đũa, lúc này hai vợ chồng mới có thời gian rảnh để ngồi xuống nói chuyện phiếm.
"Vợ à, anh nghe nói em sửa chữa máy móc rất khá." Hàn Văn Hồng nói.
Cố Lệ cong môi cười: "Đây đều là do có chồng dẫn dắt, lúc này em mới phát hiện ra bản thân thế nhưng cũng có tài năng ở phương diện này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-387.html.]
Hàn Văn Hồng cười, anh đối với vợ mình tất nhiên là tin tưởng vô điều kiện, nhưng việc này anh vẫn có chút khó hiểu: "Vài thứ kia nhưng cũng không dễ dàng học."
Cố Lệ đã sớm lấy được khá nhiều tài liệu về phương diện này từ trong hệ thống, sau đó lấy cho anh xem: "Còn học từ ở đây nữa."
Hàn Văn Hồng vừa thấy lập tức kinh ngạc: "Vợ à, những tài liệu này em mua được từ đâu thế?"
"Mua ở chợ đen, nhìn thấy có người bán, em có hứng thú nên mua, tự nhiên nhìn xem thử, không nghĩ tới thật đúng là cung cấp cho em nhiều kiến thức." Cố Lệ nói, đem chuyện quá khứ lúc trước đi tỉnh thành bên kia, trưởng xưởng xưởng lớn ở tỉnh thành muốn nhận cô làm việc ra nói.
"Có thể giúp chúng ta giải quyết các vấn đề về dừng chân còn có hộ khẩu các loại, khiến cho chúng ta không còn nỗi lo về sau." Cố Lệ nói.
Hàn Văn Hồng kinh ngạc vô cùng, sau đó lại nhìn vợ "Vợ à, việc này em thấy sao?"
"Em còn có thể thế nào? Em thật sự chột dạ." Cố Lệ dựa vào trong lồng n.g.ự.c anh: "Em cảm thấy vận khí của em tốt thì mới sửa được, nếu như là gặp được mà sửa không tốt thì sao? Khi đó Trưởng xưởng có thể cảm thấy em đang giả dối hay không? Cho nên tạm thời em không nghĩ sẽ đi, em nghĩ lại xem thật nhiều tài liệu, lại đi phòng sửa chữa bên kia tìm nhiều máy móc cần sửa chữa, chờ em nắm chắc rồi, đến lúc đó chúng ta lại suy nghĩ xem có muốn đi tỉnh thành hay không, ạnh thấy như thế nào?"
Hàn Văn Hồng chần chờ: "Đi tỉnh thành, phương diện công việc của anh sẽ sắp xếp ra sao?"
"Khẳng định phải sắp xếp được cho anh, nếu không em cũng không muốn đi." Cố Lệ nói.
Hàn Văn Hồng nghe vậy cười cười, ôm cô rồi nói: "Nếu là bên kia có thể sắp xếp được cho anh, vậy nếu em muốn đi thì chúng ta cùng đi, chỉ là lúc ấy, tiền lương của anh sợ là không so được với em, nên đành khiến em thành người kiếm tiền chính vậy."
"Anh Văn Hồng ở trong nhà đảm đương việc nấu ăn gia đình cũng khá tốt mà." Cố Lệ cười tủm tỉm nói.
Hàn Văn Hồng cười, thấp giọng nói: "Có muốn kêu không."
Cố Lệ giận anh rồi liếc mắt một cái: "Không kêu."
Anh mắt Hàn Văn Hồng mang thâm ý nhìn cô: "Vậy thì đêm nay lại phải kêu."
"Không biết xấu hổ, cả ngày chỉ biết nhớ thương về chuyện này." Cố Lệ ngoài miệng nói rất hay nhưng tay lại không thành thật, cho tay sờ vào trong bụng anh, vuốt thật là thoải mái.
Hàn Văn Hồng bị cô khiêu khích, lúc đó là tám giờ tối, anh cứ thế bắt Đại Bảo Nhị Bảo đi ngủ, vào ban ngày cả hai đều đã chơi đùa mệt mỏi rồi, đứa bé thấy anh trai ngủ rồi cũng ngủ theo, rất ngoan ngoãn.
Cả hai đều bị ba bọn họ ôm sang giường ngủ cùng bà nội, mãi cho đến qua nửa đêm, lúc này mới lại ôm bọn họ trở về.