Sau khi trải qua một chuyến giúp đỡ lẫn nhau, mọi người đều có thể biết tính cách hay cách làm người của nhau như nào, Võ Cương này không có gì có thể chê, là một người đàn ông đường đường chính chính, chỉ một đánh giá như vậy là đủ rồi.
Trong nhà cũng rất là đơn giản, chỉ có một mẹ già, lúc nhỏ anh ta đã không có ba, cũng không có anh chị em nào khác, đây là trường hợp con một rất khó gặp ở cái niên đại này.
Lần trước người giúp đỡ thu mua chỗ Võ Cương chính là bác của anh ta, hiện tại đang là lãnh đạo, hoàn cảnh gia đình khá tốt.
Lần này đến đây cũng là nhờ đến sự giúp đỡ của anh ta, như anh ta nói, tuy rằng anh ta không nói gì, nhưng mà giúp đỡ hết sức mình, có anh ta ở đây giải quyết mọi việc thật sự nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Võ Cương cũng không nghĩ Thẩm Văn Võ sẽ hỏi như vậy, nói: "Sao hỏi cái này?"
"Bởi vì tôi thấy anh có khả năng chứ sao, tôi có đứa em họ năm nay 18 tuổi, nếu anh cảm thấy được thì lần này tôi trở về sắp xếp gặp gỡ thử xem sao?" Thẩm Văn Võ cười nói.
Võ Cương nghe vậy lắc đầu: "Quá nhỏ, không cần gặp."
Thẩm Văn Võ: "... Sẽ không ghét bỏ anh già đâu, anh cũng không già mà, chắc cũng chỉ mới ba mươi thôi."
"So với tôi vẫn là nhỏ tuổi quá." Võ Cương lắc đầu: "Tôi muốn tìm cũng là tìm một người có điều kiện giống như tôi."
Thẩm Văn Võ kinh ngạc: "Anh muốn tìm người kết hôn lần hai sao?"
"Không nhất định là kết hôn lần hai, nhưng điều kiện tôi như vậy, em họ anh mới mười tám thì thật sự không thích hợp với tôi." Võ Cương nói.
So với anh ta nhỏ hơn khoảng mười hai tuổi, hơn nữa điều kiện bên ngoài của anh ta vẫn là từng ly hôn, điều này anh ấy vẫn luôn tự mình hiểu mình.
Thẩm Văn Võ còn tưởng rằng bản thân vừa nói thì Võ Cương sẽ lập tức đồng ý, kết quả thế mà anh ta lại không đồng ý, nhanh nhẹn nói: "Em họ tôi là người khá tốt, cũng sẽ không ghét bỏ anh tái giá đâu..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-383.html.]
Mã Trọng Dương nhanh nói: "Đồng chí Cố Lệ, tôm khô này thật sự tốt như vậy sao?"
"Tốt, tôi nói cho anh nghe trẻ con rất thích ăn cái này, lần này tôi mua luôn năm cân." Cố Lệ cũng thay đổi đề tài.
Đỗ Tiểu Hà nói: "Tôi cũng mua khá nhiều, tôi ăn thấy rất thơm!"
Thẩm Văn Võ: "..." Một đám này sao lại phá rối thế này.
Bởi vì Thẩm Văn Võ nói đến việc này, tất nhiên Cố Lệ không nói nữa, cô cảm thấy Võ Cương không hào hứng lắm đối với kết hôn lần hai, hoặc là trước mắt anh ta vẫn chưa có ý định.
Nếu như vậy thì tất nhiên nói đến việc đó sẽ không thích hợp.
Không bao lâu mọi người đều đi nghỉ ngơi, Cố Lệ không nói chuyện với Đỗ Tiểu Hà nữa, trực tiếp tiến vào lớp học tinh tế tập trung học tập để bổ sung kiến thức!
Hiện giờ cô cứ có thời gian rảnh là lại bù lại những kiến thức còn thiếu, tâm trí ở trong lớp học tinh tế đi theo một thầy giáo già sửa chữa đủ loại máy móc, tuy rằng phải mất phí, nhưng rất có tính người mà quy định tính tiền theo tháng, một tháng là một trăm đồng tiền, chắc chắn đời sau sẽ là một cái bảng giá khác.
Một đường bình an trở về trong thành, mà lần này Cố Lệ vừa xuống xe, lập tức nhìn thấy quản lý Trần còn có Hàn Văn Hồng!
Cố Lệ cũng không biết phải hình dung tâm tình của mình lúc này như thế nào, cô thậm chí cũng không biết bản thân đã đi như thế nào đến trước mặt Hàn Văn Hồng, chỉ nhìn anh: "Sao anh lại đến đây?"
"Hiện tại anh chạy đường ngắn, nên tất nhiên bây giờ anh phải đến đây." Hàn Văn Hồng nhìn vợ mình, trong lòng cũng có cảm giác vui mừng khó tả.
Lâu lắm không gặp mặt, tâm tình nhịn không được kích động.
Cố Lệ cũng nghe đến việc anh thay đổi sang tổ chạy đường ngắn, nhưng trước mắt không phải thời điểm nói cái này, cô giới thiệu Hàn Văn Hồng cho mấy người Đỗ Tiểu Hà, Mã Trọng Dương, Thẩm Văn Võ, Võ Cương.
Hai bên đều làm quen lẫn nhau sau đó mới bắt đầu khuân vác đồ vật được mang về lần này.