Bộ phận thu mua cũng làm việc rất nhanh chóng, ngày hôm sau đã thay đổi vị trí công việc, người này được sắp xếp đến làm việc cùng tổ với đám người Cố Lệ.
Đỗ Tiểu Hà, Mã Trọng Dương và cả Thẩm Văn Võ đều cảm khái, thật tốt khi có bối cảnh.
Trực tiếp tiến vào làm còn chưa nói, còn được sắp xếp đến một tổ đội tinh nhuệ của bọn họ.
Chính là hình tượng của đối phương khiến bọn họ có chút kinh ngạc, còn tưởng rằng là một thanh niên giàu có nông nổi gì đó, nhưng hóa ra hoàn toàn không phải.
Đối phương ước chừng 30 tuổi, không đẹp trai nhưng cũng không xấu, thuộc loại bình thường, nhưng mấu chốt là hắn ta chỉ có một bên tai, nhìn qua có chút đáng sợ.
Bởi vì Cố Lệ cùng Đỗ Tiểu Hà đều là đồng chí nữ, họ chỉ chào hỏi và giới thiệu tên của nhau, cũng không nói nhiều bởi vì họ vẫn chưa quen thuộc.
Nhưng Thẩm Văn Võ cùng Mã Trọng Dương đều là đồng chí nam, đương nhiên bọn họ quen thuộc ngay với người đồng nghiệp từ trên trời rớt xuống này, dù sao cũng có nhiệm vụ phải đi ra ngoài, cũng sẽ sớm ra ngoài nên phải tìm hiểu nhau trước một chút.
Người đồng nghiệp mới tên Võ Cương này cũng không giấu diếm: "Tôi từng làm ở cục công an, cái tai này là do tôi đi ra ngoài làm nhiệm vụ ở tỉnh khác gặp một nhóm gián điệp, bị thương."
Đám người Cố Lệ vừa nghe liền hiểu ra, khó trách người này nhìn có chút hung dữ, nhưng trên người lại có tinh thần chính nghĩa, có thể nhìn được từ thần thái trên mặt.
"Nhưng tại sao anh lại rời khỏi cục công an? Có phải vì bị thương ở tai nên anh không được phép ở lại đó không?" Thẩm Văn Võ hỏi.
"Tôi tự rút lui." Võ Cương chỉ nói một câu này, không nói thêm cái gì nữa.
"Mấy ngày nay anh có thể làm quen chỗ thu mua chúng ta một chút." Mã Trọng Dương chuyển đề tài: "Vài ngày sau chúng ta lại phải xuất phát ra ngoài làm việc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-371.html.]
"Lại phải xuất phát sao? Nhanh như vậy?" Đỗ Tiểu Hà lập tức la lên.
"Đúng vậy, ai bảo chúng ta là đoàn đội tinh nhuệ nhất cho chuyến đi đến Dương Thành đâu? Đương nhiên còn muốn đi hoàn thành những nhiệm vụ mà chỗ thu mua khác không làm được, như vậy thì chúng ra mới có thể hoàn toàn thuyết phục mọi người." Mã Trọng Dương cười nói.
Mấy người đều nhìn về phía Cố Lệ, Cố Lệ nói: "Mấy ngày nay nghỉ ngơi thật tốt lại xuất phát!"
Võ Cương là một người tương đối ít nói, hướng nội, nhưng những điều về anh ta còn chưa đến buổi trưa đã được lan truyền khắp.
Bởi vì chỗ thu mua có người là hàng xóm, dì bảy dì tám của Võ Cương, hiểu rõ tình hình của Võ Cương.
Đúng là anh ta từng làm việc cho cục công an, và anh ta cũng vì đi công tác mà bị mất một bên tai, nhưng anh ta không chỉ bị mất chiếc tai này mà còn mất cả gia đình
Vốn dĩ anh ta kết hôn muộn, sau khi kết hôn lại vì công việc mà ít dành thời gian cho gia đình nên tình cảm của vợ chồng không sâu đậm.
Chiếc tai bị mất này là ngòi nổ khiến vợ Võ Cương muốn ly hôn.
Mà Võ Cương cũng không phải từ chức rời cục công an vì ly hôn, mắt anh ta cũng bị thương bởi thuốc bột do mật vụ rắc, tuy rằng đã được chữa khỏi nhưng vẫn còn di chứng, thấy hơi mờ.
Nhìn gần không sao, nhưng nhìn xa thì không rõ lắm, điều này rất bất lợi cho công việc.
Cục Công An liền sắp xếp cho anh ta một công việc khác, nhưng trình độ văn hóa của Võ Cương không cao không làm được, vì vậy anh ta đã từ bỏ công việc đó.
Có thể nói, vì hành động dũng cảm của mình, Võ Cương đã mất cả gia đình và công việc, nhưng may mắn thay, gia đình anh ta cũng không tệ, không bao lâu sau liền sắp xếp thu mua cho anh ta một vị trí trong trong bộ phận mua sắm, anh ta chỉ cần ra ngoài mua vật tư.
Võ Cương cũng rất bất lực trước việc văn phòng mua sắm bàn tán về mình quá nhanh, anh ta nói với đám người Cố Lệ, Mã Trọng Dương: "Các người yên tâm, tuy rằng tôi không phải là người biết ăn nói, nhưng tôi sẽ phụ trách an toàn khi đi trên đường, những công việc nặng cũng cứ để cho tôi tới, tôi sẽ không kéo chân sau!"