Cố Lệ lập tức nhạy bén nói: "Vị trí của Tôn Ba sẽ được bỏ trống phải không?"
"Chị Lệ muốn vị trí này sao?" Đỗ Tiểu Hà hỏi.
Cố Lệ nói: "Muốn giới thiệu cháu trai nhà nhà mẹ đẻ đến đây, trong cuốn sổ nhỏ của chị có ghi rất nhiều địa chỉ liên lạc các mối quan hệ, chính là vì chuẩn bị cho bọn họ."
Khi cô đến một nơi nào đó, cô sẽ kết giao với người đó để chuẩn bị cho sau này.
Mã Trọng Dương cười nói: "Vị trí này vẫn đang để trống, nhưng có rất nhiều người muốn vị trí này, cho nên e rằng cạnh tranh rất khốc liệt."
Cố Lệ nói: "Cạnh tranh là chuyện bình thường, chỉ nhìn xem đơn vị đưa ra điều kiện gì mà thôi."
Cũng không cần bao lâu bên trên đã đưa quyết sách xuống dưới, Tôn Ba không chỉ bị công an bắt đi mà còn bị mất việc, trong nhà muốn khóc cũng có nơi để khóc.
Bởi vì vấn đề này không cách nào tự mình bán công việc, đây là vấn đề về tác phong cá nhân, đơn vị có thể trực tiếp thu hồi công việc.
Chỉ là gia đình Tôn Ba cũng không phải người tốt đẹp gì, đến đơn vị la lối khóc lóc bán thảm, nhưng chuyện của Tôn Ba quá mức ác liệt, nếu như hiện tại không chịu trừng phạt, như vậy sau này có phải mọi người cũng được học theo không?
Cho nên khóc lóc cũng vô ích, vẫn bị lãnh đạo đơn vị đuổi về!
Cố Lệ cũng mặc kệ nhà họ Tôn gia, tìm thẳng đến quản lý Trần hỏi chức vị này.
Quản lý Trần kinh ngạc nói: "Cô còn muốn chức vị này? Tôi nhớ cô đã tìm được một vị trí cho cháu trai mình ở bộ phận sửa chữa rồi."
"Cháu trai bên nhà chồng có rất nhiều, đều là 17-18 tuổi vừa lúc là tuổi chịu khổ, trong nhà có áp lực lớn, nếu như có thể ra bên ngoài tìm sống kiếm ăn, trong nhà cũng đỡ hơn phần nào, đúng không?" Cố Lệ cười nói.
Quản lý Trần nghe xong mỉm cười: "Cô nhìn danh sách này đi" Ông đưa cho Cố Lệ một phần danh sách.
Cố Lệ vừa thấy khóe mắt hơi giật một chút, chỉ trong thời gian ngắn đã có rất nhiều người muốn vị trí này, bọn họ đều là vì người trong nhà nên muốn tranh thủ.
"Mặc dù tôi cũng rất muốn chiếu cố, nhưng hiện tại có quá nhiều người, mà chỉ có một vị trí duy nhất." Quản lý Trần nói.
Cố Lệ bất đắc dĩ: "Tôi biết, vậy lần này tranh cử như thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-370.html.]
Quản lý Trần thở dài: "Nói là tranh cử, nhưng trên thực tế đã bị điều động nội bộ, cháu ngoại của lãnh đạo sẽ mang đến đây một đám vật tư."
Cố Lệ ngay lập tức biểu ra, công việc này đã không có duyên với cô.
"Lần này các cô đã làm rất tốt, tôi có thể xin cho các cô năm nay đi Dương Thành bên kia tham gia hội chợ." Quản lý Trần nói.
Cố Lệ gật đầu: "Cảm ơn quản lý."
Sau khi ra khỏi phòng, Đỗ Tiểu Hà liền hỏi cô thế nào? Cố Lệ lắc đầu tỏ vẻ cô không có cơ hội.
Cô đến quầy tìm chị cả cùng với Lý Hồng Hà tâm sự, bụng của Lý Hồng Hà đã bắt đầu nhô ra, nhưng sắc mặt của cô lại không tốt cho lắm.
"Làm sao vậy? Trông sắc mặt chị có hơi nhợt nhạt?" Cố Lệ hỏi Lý Hồng Hà, tuy rằng hiện tại không phải đồng nghiệp, nhưng giao tình vẫn còn ở đó.
Lý Hồng Hà bất đắc dĩ nói: "Gần nhất chân chị hay bị rút gân, tối hôm qua bị đau đến mức tỉnh cả ngủ."
"Có phải chị uống nhiều canh đầu cá nấu đậu không?" Cố Lệ liền nói.
Lý Hồng Hà gật đầu, cô nhỏ giọng nói: "Lệ Lệ, vài ngày nữa em phải về quê đúng không?"
Cố Lệ nghe vậy liền hỏi cô muốn gì, Lý Hồng Hà nhỏ giọng tỏ vẻ muốn mua một con gà.
"Em sẽ để ý cho chị." Cố Lệ gật đầu.
Lý Hồng Hà nghe vậy liền vui mừng: "Cảm ơn em, Lệ Lệ."
"Khách sáo với em làm gì chứ." Cố Lệ cười, cũng quan tâm Cố Quyên mấy ngày nay như thế nào, có bận không linh tinh.
"Chị ở đây thì có lo lắng gì chứ, mỗi ngày đều đi làm rồi tan làm." Cố Quyên nói, chị có chút hổ thẹn: "Lần trước Văn Hồng trở về vừa lúc em cũng đi ra ngoài."
"Đây không phải chuyện đã dự kiến rồi sao." Cố Lệ không thèm để ý.
Lý Hồng Hà hỏi hôm nay bộ phận thu mua bên kia làm sao mà lại ồn ào như vậy? Cố Lệ liền nói với bọn họ về chuyện kia, hai người nghe xong cũng không biết nên nói gì!
Đây là một ví dụ điển hình cho việc không làm thì không chết, một công việc tốt như vậy nói mất là mất, lại còn phải vào tù ra tội, thật đúng là xứng đáng.