Bà đã hỏi con trai rồi, cũng biết rõ đầu đuôi mọi chuyện, làm bà tức giận muốn chết.
Cố Lệ nghe bà Hàn kể lại mọi chuyện xong cũng muốn mắng người, đồng nghiệp mới này vừa nhìn đã biết không phải người yên vị, thành thật nghe theo các tiền bối sờ soạng tuyến đường không tốt sao? Sao cứ thích tự cho mình là thông minh!
"Có thể thay đổi người cùng ra xe không ạ?" Cố Lệ hỏi.
"Mẹ cũng muốn cho lão thất thay đổi người, nhưng không có cách nào, vẫn ra xe cùng với đồng nghiệp kia. Mẹ thấy lão thất cũng rất phiền cậu ta, chỉ ngóng trông lần này có thể bình an, đừng lại xảy ra chuyện gì nữa!" Bà Hàn nói.
Vì để con trai an bình làm việc, bà còn lặng lẽ bái Hoàng Đại Tiên.
"Lần này con trở về vừa lúc bỏ lỡ Văn Hồng." Cố Lệ có chút tiếc nuối nói.
Bà Hàn an ủi: "Không sao, có lẽ lần sau trở về sẽ được gặp nhau thôi."
Không bao lâu sau Cố Quyên đưa Đại Bảo về nhà, bởi vì chị còn phải trở về chăm sóc chị em Hiểu Nguyệt nữa, cho nên Cố Lệ không giữ chị cả của ở lại.
"Mẹ, mẹ có nhớ con không ạ?" Đại Bảo vui mừng ôm chân mẹ thằng bé và hỏi.
Cố Lệ cười gật đầu: "Đương nhiên là mẹ rất nhớ rất nhớ con rồi."
Đại Bảo cũng rất vừa lòng, sau đó nói với mẹ thằng bé: "Ba cũng nhớ mẹ, nửa đêm con dậy đi tiểu đều nghe ba con ở trong mơ kêu Lệ Lệ!"
Lời này vừa được nói ra, mặc dù là Cố Lệ cũng phải đỏ gương mặt già, bà Hàn ở bên cạnh thì bật cười, nhưng rất nhanh đã dẫn theo Đại Bảo nói sang chuyện khác: "Đại Bảo, đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm."
"Dạ." Đại Bảo vui sướng dạ một tiếng, cùng mẹ thằng bé cùng nhau đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm, bắt đầu nói hôm nay lớp học mầm non xảy ra chuyện gì, chơi cái gì, ăn gì.
Buổi tối Cố Lệ tắm rửa cho hai anh em, bản mình cũng tắm rửa sạch sẽ, ba mẹ con cùng nhau ngủ chung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-369.html.]
Nhìn hai con trai, Cố Lệ thật sự rất nhớ Hàn Văn Hồng, nhưng mà cô vẫn ngóng trông anh ở bên ngoài được bình an mới là tốt nhất.
Ngày hôm sau Cố Lê đưa Đại Bảo đến lớp học mầm non rồi mới đi làm.
Giờ này đến nơi làm việc cũng không tính sớm, vốn dĩ cũng chỉ là chuẩn bị mở họp, rốt cuộc lần này cô và mấy người Đỗ Tiểu Hà đã vận chuyển về ước chừng bốn vạn cân lương thực.
Kết quả khi lại đây mới phát hiện, mấy người quản lý Trần thế nhưng không có ở đây.
Ba người Đỗ Tiểu Hà, Thẩm Văn Võ và Mã Trọng Dương đến chỗ cô tám chuyện: "Là Tôn Ba đã xảy ra chuyện!"
Cố Lệ không hiểu nguyên do: "Xảy ra chuyện gì?"
Mã Trọng Dương nói: "Ở bên ngoài đi công tác làm lớn bụng một cô vợ nhỏ, chồng người ta tìm tới nhà làm gây chuyện!"
Cố Lệ sửng sốt một chút, nhưng nghĩ đến tính tình của Tôn Ba, cô lại không cảm thấy quá bất ngờ.
Cái này gọi là đi đêm lắm có ngày gặp mà!
Vốn dĩ anh ta cũng không phải người đứng đắn gì, lần này gặp phải chuyện rồi.
Nhưng mà Cố Lệ cũng rất khó hiểu: "Làm sao mà biết được?"
Đỗ Tiểu Hà nói: "Bị người khác phát hiện nói cho chồng của cô vợ nhỏ kia, cô vợ nhỏ kia bị ép hỏi không chịu nổi nên thành thật nói ra, nói Tôn Ba dụ dỗ cô ta, đứa nhỏ trong bụng cũng thật sự là con của Tôn Ba, bởi vì những ngày đó chồng cô ta làm việc nặng quá mệt mỏi, về nhà nằm lên giường là lập tức ngủ, không đụng vào cô ta."