Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 367

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:18:09
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thím Hồng chính là bà mối nổi tiếng trong khu vực này, nhưng bà ấy là một bà mối có lương tâm, bình thường những cặp đôi được bà ấy giới thiệu đều là nói đúng sự thật và tình hình của đối phương, sẽ không giấu giếm, cho nên những năm gần đây danh tiếng của bà ấy vẫn luôn rất tốt.

Quan hệ giữa bà Hồng và bà Hàn rất tốt, sau hai lần đổi trứng gà theo giá thị trường với bà Hàn, bà ấy cảm thấy bà Hàn là người thành thật, nên chơi với nhau rất thân, lúc trước bà ấy có nghe bà Hàn nhắc đến chuyện của Cố Quyên, cho nên muốn giúp đỡ giới thiệu cho chị ấy.

Cũng là mãi cho đến gần đây bác Hồng mới gặp được một người không tệ.

Cố Lệ cười nói: "Cảm ơn ý tốt của thím, trước mặt chị của cháu còn chưa nghĩ đến phương diện này, hiện tại chị ấy có công việc nên muốn chăm chỉ làm việc nuôi con thôi ạ."

Thím Hồng nói: "Thím biết, mẹ chồng của cháu đã nói với thím rồi, nhưng thím cảm thấy đối tượng lần này thật sự có thể đi gặp mặt một chút, các phương diện đều không tệ, thím thấy rất được đó!"

Bà Hàn nói: "Đợi lát nữa tôi sẽ nói với Lệ Lệ, hiện tại thời gian không còn sớm, bà đi về nấu cơm tối đi, tôi có rảnh thì qua tìm bà."

Bà Hồng xem đồng hồ thấy đúng là không còn sớm nữa, vội gật đầu: "Các người phải nắm chặt đấy, bên kia cũng rất được yêu thích!"

Nói rồi bà ấy đi trở về, bà Hàn và Cố Lệ cũng vào nhà bắt đầu nấu cơm, thuận tiện nói chuyện thím Hồng vừa nói.

"Người đàn ông kia năm nay 35 tuổi, vợ bị bệnh mất, để lại một trai một gái, một người mười sáu tuổi và một người mười bốn tuổi, người ta vốn là không dự định đi thêm bước nữa, cũng độc thân đã nhiều năm, nhưng hiện tại con cái trưởng thành, quá mấy năm cũng có thể tự mình thành gia và ra ở riêng, cho nên người đàn ông kia mới bằng lòng đi thêm bước nữa." Bà Hàn nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-367.html.]

Cố Lệ cũng không hỏi công việc của đối phương là gì: "Việc này vẫn nên đẩy đúng không? Bên Từ Trường Thắng còn chưa gặp mặt đâu, dù sao cũng phải có thứ tự trước sau."

Cô không cảm thấy Từ Trường Thắng sẽ tốt hơn, nhưng đã nói chờ vết thương lành lại xem thử một chút, cũng không thể xem người ta là lốp xe dự phòng được, như vậy không đạo nghĩa.

Bà Hàn nói: "Mẹ biết, ai cũng kém hơn Trường Thắng, nếu dì cả bọn nhỏ gả cho Trường Thắng, vậy là đều hiểu tận gốc rễ. Mẹ nghĩ là có thể cho Vân Vân nhà thím họ của con đi xem mắt người này hay không."

Thím họ mà bà Hàn nói đến chính là chị em dâu họ vẫn luôn không hợp với bà, mặc dù quan hệ chị em dâu họ của bọn họ rất bình thường, nhưng đối với cháu gái họ này là không có gì để nói, cô ấy là người đáng thương.

Ngoại hình rất tốt, nhưng lúc trước chồng của cô ấy làm luyện sắt thép bị bệnh tật liên miên, mấy năm trước đã qua đời, cô cháu gái này được nhà mẹ đẻ đón trở về, bởi vì chưa sinh con nên nhà chồng không muốn cũng không có cách nào.

Mấy năm nay cũng không phải không có ai đến hỏi, nhưng điều kiện đều rất không tốt, mặc dù quan hệ giữa bà và chị em dâu họ kia không được tốt, không chê con gái về nhà mẹ đẻ ở, còn nói ra ngoài là nếu đối tượng không tốt thì sẽ không gả con gái đi.

Lúc bà Hàn nghe bác Hồng nói thì lập tức nhớ đến cô cháu gái này.

Cố Lệ không biết nhiều về chuyện bên nhà chồng, nhưng cô biết gia tộc nhà họ Hàn có quan hệ rất tốt.

Hai nhà cũng chỉ có quan hệ chị em dâu họ giữa bà Hàn và bà ấy là thương thường thôi, nhưng quan hệ của mấy anh em Hàn Văn Hồng và mấy anh em họ khác lại rất tốt, lúc ăn tết còn đến bên nhà cũ kia ngồi.

Cố Lệ suy nghĩ một chút rồi nói: "Đối phương làm công việc gì? Tính tình thế nào? Còn nữa, con trai con gái đã lớn như vậy, làm mẹ kế rất khó..." Thật ra dựa theo ý của Cố Lệ là không nên giới thiệu, cứ mặc kệ.

Loading...