Sáng sớm hôm sau, Cố Lệ và mấy người Mã Trọng Dương, Thẩm Văn Võ cùng nhau lên đường trở về.
Còn chuyện tối hôm qua giúp người khác, Cố Lệ không để bụng lắm, trên mấy thứ đó không có dấu vết của cô, trong túi hành lý của cô chỉ có quần áo tắm rửa, phần còn lại đều là phiếu chứng và tiền linh tinh của đơn vị, đều đặt ở trên người Mã Trọng Dương và Thẩm Văn Võ, cho dù giúp đỡ sai người, người ta muốn cắn ngược lại một cái cũng không thể chỉ ra và xác nhận là cô được, dù sao cô còn có chứng cứ không có ở hiện trường đâu.
Ở trên xe lửa hai ngày, bọn họ về đến nơi.
Quản lý Trần lại đây chờ, cười đón bọn họ xuống xe: "Lần này vất vả rồi."
Bốn vạn cân lương thực đó, không ngờ bọn họ có thể đều vận chuyển trở về, năm nay bộ phận thu mua của ông ấy thật sự rất được yêu thích, các nhà máy lớn cần lương thực đều có thể đến bên bộ phận thu mua bên này vận chuyển trở về, làm cho trọng lượng của bộ phận thu mua bên này cũng tăng lên không ít.
Đương nhiên còn có một điều, quản lý Trần cũng là bảo Cố Lệ giúp đỡ nhiều hơn trước khi rời đi, ông ấy biết nhà máy quốc doanh lớn ở tỉnh thành đã mời Cố Lệ, hiện tại Cố Lệ chưa động lòng, nhưng sau này có lẽ cô vẫn sẽ đi.
Lương thực quá nhiều, cho nên quản lý Trần không chỉ để bộ phận thu mua dùng máy kéo lái đến đây chờ mà còn chạy đến bộ phận vận chuyển một chuyến, nhờ bộ phận vận chuyển cũng lái xe lại đây.
"Hàn sư phụ ra xe, nếu không đã gọi Hàn sư phụ nhà cô đến rồi." Quản lý Trần cười nói với Cố Lệ.
Cố Lệ cũng cười: "Còn vị trí không? Nếu có thì chúng ta cùng nhau ngồi xe trở về đi."
"Nhiều lương thực như vậy phải chở mấy chuyến mới hết, các người ngồi xe trở về là không được đâu, ngủ lại một đêm đi, ngày mai ngồi xe buýt trở về." Quản lý Trần nói.
Vì thế bốn người Cố Lệ ở lại ngủ một đêm, Cố Lệ thả người máy ra, nói đến cũng thật trùng hợp, lại gặp thanh niên muốn đen ăn đen lần trước.
Thanh niên kia cũng không ngờ mình có thể gặp được 'người' có gương mặt quen thuộc này. Nhìn đến đối phương, anh ta lập tức muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng mà lại bị người máy gọi lại: "Này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-365.html.]
"Đại ca, anh còn ở trong thành sao? Tôi còn tưởng đại ca là người từ địa phương khác tới đây chứ." Thanh niên lấy lòng cười nói.
"Trong tay tôi có một đống hàng hóa, muốn không?" Người máy không nói lời vô nghĩa, nói theo mệnh lệnh mà Cố Lệ theo dõi từ xa đưa ra: "Lấy theo giá nhập hàng cho cậu."
Thanh niên nghe vậy thì sắc mặt có chút chần chờ, quan sát người máy một chút, đương nhiên anh ta nhìn không ra người máy có cái gì không đúng, trong đầu cũng không có khái niệm về người máy này, anh ta chỉ suy nghĩ đối phương nói là thật hay là giả.
Phải biết rằng đồ vật của người này thật sự không tệ, lần trước mặc dù bọn họ mua đồ của đối phương theo giá ngoài chợ đen, nhưng đồ vật là thật sự không có gì để chê.
Nếu đối phương bằng lòng cho giá nhập hàng, lợi nhuận sẽ là không nhỏ...
"Đương nhiên cậu cũng có thể dẫn theo nhiều người tới đây, xem thử tôi có đánh thắng được không." Người máy rất bình tĩnh mà tùy ý cho anh ta quan sát.
Thanh niên cười xấu hổ: "Chuyện lần trước là bọn họ nổi lên lòng xấu xa, không có liên quan gì đến tôi, cho đến bây giờ tôi vẫn không chơi trò đen ăn đen kia."
Người máy không quan tâm mấy chuyện này: "Nếu cậu có bản lĩnh ăn hết đợt hàng này của tôi thì cho một mình cậu cũng được."
Hiển nhiên thanh niên vẫn còn có chút giãy giụa, hàng hóa này thật sự là thứ tốt, nhưng người này lại rất giỏi đánh nhau, anh ta hoàn toàn không phải đối thủ của đối phương, sợ đối phương lại một lần nữa đen ăn đen, người này vừa thấy đã biết không phải người hiền lành.
"Cùng tôi đi xem rồi nói sau." Người máy nói.
Thanh niên hơi do dự một chút rồi đi theo đối phương lại đây, sau đó nhìn thấy những thịt khô lạp xưởng tốt nhất, gà vịt cá hong gió tốt nhất, cùng với đường đỏ, đường trắng, sữa bột và sữa mạch nha, còn có bột mì trắng tinh và gạo, thêm cả trứng gà.
Tất cả những thứ này đều là thứ tốt!