"Bị đày đến vùng chúng tôi bên này là do bọn họ có vận khí tốt, không phải chịu quá nhiều tra tấn, nếu bị đày đi địa phương khác, những ngày trôi qua sẽ rất thảm, còn có một số người vừa tới không bao lâu lập tức không còn..." Dương Trạch nói những việc này.
Những lời này khiến vẻ mặt đám người Thẩm Văn Võ xót thương, Cố Lệ cũng chưa nói cái gì, bởi vì cô không biết nói cái gì.
Nhưng mà những người khác thì có thể không quan tâm được, nhưng đứa bé nhà họ Trương này Cố Lệ lại muốn giúp một tay, nói cô có tâm thánh mẫu cũng được, nhưng mà sau khi làm mẹ, cô chưa đi đến nơi nào mà nhìn thấy đứa bé như vậy. Đặc biệt cô còn không phải lớn lên ở vùng này.
Cho nên vào lúc thời gian đêm khuya, cô lập tức thả người máy im hơi lặng tiếng mà đi ra ngoài, đem cho họ một cái bọc lớn.
Bên trong có trứng gà, thịt khô, ngũ cốc, còn có một ít bánh bao trộn ngũ cốc, còn cho riêng họ một vại thuốc Đông y đã được giã nhỏ, chuyên trị gì đó, số lượng ăn bao nhiêu đều có ghi chú trên ấy.
Thật ra nhà họ Trương cũng không có nhiều người, những người khác đều bị đày đến nơi khác, bên này cũng chỉ có ông Trương mang theo cháu trai còn nhỏ tuổi.
Đứa bé nhà họ Trương hôm nay cầu xin Cố Lệ rất cảnh giác nhưng vẫn thông minh mà ôm cái bao này đến tìm ông nội nhóc.
Ông nội Trương lập tức ngạc nhiên, nhanh chóng hỏi nhóc lấy từ đâu?
"Khi con đi tiểu ở bên ngoài trở về thì thấy nó ở cửa!" Đứa bé nói, nhóc nghĩ tới điều gì đó, đôi mắt tỏa sáng nói: "Ông nội, nhất định là cái chị mà hôm nay con cầu xin đã vụng trộm mang đến!" Thằng bé đem mọi chuyện kể lại một lần.
Ông nội Trương lập tức hiểu rõ trong lòng, sờ đầu cháu trai rồi nói: "Biết con lo lắng cho thân thể của ông nội, nhưng về sau cũng đừng đi ra ngoài, nguy hiểm lắm."
Nói xong ông lập tức ho khan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-364.html.]
"Ông nội, ông mau uống thuốc đi, thuốc này có thể trị bệnh cho ông!" Thằng bé lấy ra một bình thuốc.
Ông nội Trương vừa thấy công dụng của thuốc là trị bệnh của ông, lập tức dựa theo số lượng được ghi chú mà ăn vào, hiệu quả rất rõ ràng, lập tức tốt hơn rất nhiều.
"Ông nội, ông nhanh chóng ăn một chút gì đi, ông đã đói lâu rồi!" Thằng bé lại lấy bánh bao ra, nhóc cũng rất đói, thậm chí thèm đến nỗi nuốt nước miếng, nhưng mà lại đưa cho ông nội của nhóc trước.
Ông nội Trương đưa cho cháu trai ăn một cái bánh bao, bản thân cũng ăn một chút sau đó mới bắt đầu sắp xếp đồ vật. Mười quả trứng gà bên trong có năm quả là để ăn, cái này phải ăn nhanh một chút, còn lại năm quả trứng gà thì để lại để nở làm gà con.
Năm miếng thịt đều đã phân chia ra thành những số lượng nhỏ, nhưng bởi vì là thịt khô cho nên nở ra rất to.
Mấy cái bánh bao cũng rất thơm, đều được trộn lẫn với gạo trắng, có mười cái, còn lại chính là mấy cân lương thực phụ còn có một bao muối ăn.
Mấy cái này không nói là nhiều, nhưng cũng có thể giúp đỡ vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt.
"Lần này con đã gặp gỡ được người có tâm tốt, lần sau cũng không được lỗ mãn như vậy." Ông nội Trương sờ đầu cháu trai.
Thằng bé đã ăn xong cái bánh bao kia, thật sự ăn rất ngon, ăn xong bụng dạ không còn khó chịu nữa.
Thằng bé gật đầu: "Ông nội, con sẽ không lỗ mãn nữa, con chỉ là nhìn thấy chị gái kia có vẻ thân quen, vừa thấy là biết chị ấy là người tốt nên mới có thể đi cầu xin chị ấy."
Vốn dĩ bị Dương Trạch bắt rời đi, nhóc còn có chút thất vọng, không nghĩ rằng tới buổi tối, chị gái kia liền lặng lẽ tặng cho nhóc một cái bao to.
Nhưng mà vì sao nhóc không nghi ngờ là người khác đưa, đó là bởi vì sẽ không có người khác đưa cho nhà nhóc, chỉ có thể là người chị gái kia.