Sau khi anh đến đơn vị sửa chữa, thím bảy có tới đây vài lần, đều ở lại đây hỗ trợ sửa chữa một ít máy móc khó sửa chữa, vài người của đơn vị sửa chữa bên này đối với cô đều dành sự khâm phục từ tận đáy lòng.
Cũng chính vì nguyên nhân như thế, anh ở bên này cũng không bị ai bắt nạt, thậm chí còn vui vẻ chỉ bảo cho anh.
Anh cũng không bởi vì bản lĩnh của thím bảy mà kiêu ngạo. Anh cố gắng nỗ lực, việc gì cũng đều làm, chăm chỉ hiếu học, cũng không ngu ngốc. Cát sư phó nói với anh rằng cứ cố gắng học tốt khoảng hai ba năm là có thể thành nghề rồi. Cuối cùng chờ anh vững chắc nền tảng cơ bản, thím bảy sẽ chỉ bảo thêm cho anh để nâng cao tay nghề.
Hàn Thủ Gia đối với tiền đồ của mình có thể nhìn ra được là một mảnh tương lai rực sáng.
Hàn Văn Hồng hỏi: "Chú nghe bà nội cháu nói, thím bảy của cháu thật sự sửa chữa được đồ vật?"
"Thím bảy đặc biệt lợi hại, có những bộ máy móc không có thím bảy thì không sửa được. Lần này trước khi thím bảy đi công tác, còn bị đơn vị sửa chữa mời đi theo để sửa một bộ ép dầu cơ. Bộ ấy đều hỏng đến nỗi không còn hình dáng gì. Chính là chỉ mời thím bảy thử xem, kết quả thím bảy đem những linh kiện cần thay đổi lại cái mới, máy ép dầu lại có thể sử dụng thêm lần nữa, thậm chí còn nói đã bảo dưỡng tốt rồi, còn có thể dùng thêm được hai năm. Thím bảy thật là lợi hại!"
Hàn Văn Hồng nghe thấy là biết, thằng cháu trai hiện tại rất khâm phục thím bảy của nó.
"Cháu nghe thím bảy nói, những cái đó đều là học từ chú bảy?" Mắt Hàn Thủ Gia lại trông mong nhìn chú bảy của mình.
Hàn Văn Hồng lập tức lắc đầu: "Lúc trước đúng là thím của cháu có cùng chú học qua vài cái, nhưng kinh nghiệm của chú cũng không có nhiều lắm. Thím cháu chắc là có tài năng ở phương diện này, cho nên chỉ cần học một là biết mười." Anh cảm thấy chắc là như vậy, vợ của anh chính là có tài năng bẩm sinh ở lĩnh vực này!
Hàn Thủ Gia nghe vậy cũng không có nhiều thất vọng, dù sao người lợi hại giống thím bảy như vậy khẳng định có rất ít, hầu như những người đó đều là do có tài năng bẩm sinh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-361.html.]
Hơn nữa nếu chú bảy mà lợi hại như vậy thì đã sớm đề bạt đám cháu trai vào thành.
"Cố gắng làm tốt, đừng phụ kỳ vọng của thím bảy cháu đối với cháu." Hàn Văn Hồng nói.
"Chú bảy yên tâm, cháu nhất định sẽ làm ra thành tích!" Hàn Thủ Gia lập tức nghiêm túc gật đầu.
Hàn Văn Hồng lúc này mới bảo anh quay về làm việc sau đó mang theo Nhị Bảo đến thăm con gái nuôi Tô Minh Tô Ngọc...
Mà lần đi công tác bên ngoài này Cố Lệ lại không nghĩ tới nhà mình có chuyển biến mới, cứ như vậy tự nhiên chấp nhận giả thiết cô có tài năng bẩm sinh, thậm chí còn mơ hồ cảm thấy, vợ anh vốn dĩ rất thông minh, vì thế cho nên...
Cái này không phải do yêu mà thiếu sáng suốt hay sao.
Cố Lệ đang ở vùng hoang dã phương Bắc bên này, lần này đến đây cũng là để thu mua một lượng lớn lương thực, năm trước nơi này được mùa, thậm chí còn được lên báo chí.
Không phải báo chí phóng đại nói được mùa, mà thật sự nơi này được mùa rất lớn.
Lần này bọn họ muốn thu mua một lượng không nhỏ, nhưng mà cũng gặp phải khó khăn, cho dù lương thực của người ta thật sự có sẵn. Năm trước họ mới vừa thu hoạch xong thì giữ lại đủ cho chính mình, lương thực dư lại có thể bán đi cũng đồng ý bán đi, nhưng chính là không muốn bán cho bọn họ, bởi vì có những người khác tới cạnh tranh. Đối phương kia cùng đội trưởng công xã còn thân quen hơn so với bọn họ!
"Các anh vẫn là đi địa phương khác hỏi thử một chút đi, chúng tôi bên này sợ là không thể để lại cho các anh được." Con trai ông đội trưởng đến nói với bọn họ.