Ông ấy từng đi cùng xe với Hàn Văn Hồng, nên biết sự cẩn thận cùng nhạy bén của Hàn Văn Hồng, vì vậy chuyện xe bị cướp hết này không cần nói cũng biết trách nhiệm là do tên tài xế mới đến kia.
Nhưng mà trách nhiệm thuộc về ai không quan trọng, bởi vì đều được tính chung như nhau.
Hàn Văn Hồng từ bộ vận chuyển trở về, cũng không về nhà trước mà đã đến nhà họ Từ bên này.
Nhà họ Từ bên này không chỉ có mẹ Từ, mà cha Từ đang ở đây, nhìn thấy Hàn Văn Hồng đến đều rất mừng.
"Văn Hồng, cháu trở về từ lúc nào vậy?" Mẹ Từ vui mừng hỏi.
"Cháu mới vừa về thôi ạ, cháu ở bộ vận chuyển nghe nói về chuyện của Trường Thắng nên qua đây thăm Trường Thắng trước." Hàn Văn Hồng nói.
Mẹ Từ nói với cha Từ: "Ông nó, ông dẫn Văn Hồng vào gặp Trường Thắng đi!" Bà ấy xoay người đi nấu mì cho Hàn Văn Hồng.
Hàn Văn Hồng được cha Từ dẫn vào, cũng gặp được Từ Trường Thắng.
Cuộc giải phẫu của Từ Trường Thắng đã xong từ lâu, Từ Trường Thắng cũng khôi phục rất nhanh, mấy ngày nay đều uống canh đầu cá cùng đậu hủ, uống nhiều đến mức khiến anh ta mập lên không ít.
Dù sao hy vọng được khôi phục như lúc ban đầu rất lớn, nên tinh thần trạng thái đều rất tốt.
Nhìn thấy Hàn Văn Hồng đến, Từ Trường Thắng tất nhiên mừng rỡ, thấy Hàn Văn Hồng còn xách theo bao đồ, liền biết anh được trở về nhưng đã ghé thăm mình trước, nên anh ta cười nói: "Không cần lo cho tôi, chân của em vợ anh chẳng phải cũng được trị lành sao?"
Nghe vậy, Hàn Văn Hồng phút chốc cũng thở phào nhẹ nhõm: "Đúng, chân của Quốc Đống được hồi phục như ban đầu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-358.html.]
Từ Trường Thắng cười gật đầu, nhưng có hơi bất ngờ: "Sao anh trở về sớm vậy? Nếu tính thời gian thì phải nửa tháng nữa mới có thể hoàn thành tiêu chuẩn chứ?"
Tuyến đường của Hàn Văn Hồng xa hơn so với anh ta, nên không thể trở về sớm như vậy được.
Hàn Văn Hồng ngồi xuống nói chuyện với anh ta, cũng không giấu chuyện anh đã gặp lần này, Từ Trường Thắng nghe xong cũng chửi: "Mấy tên lái xe mới đến này cũng gan thật, cũng không nhìn xem tuyến đường này chỗ nào có thể đi chỗ nào không thể đi, đều đã được quy định sẵn, đây đều là kinh nghiệm của những tài xế lái xe lâu năm, nhưng họ vẫn cứ tự cho mình là đúng làm theo ý mình!"
Anh ta cũng là bị người tài xế mới đến hại thảm như thế này, con đường lầy lội ấy anh ta đã nói phải để mình lái, nhưng tài xế mới đến cứ nói để người ấy tập luyện cũng sẽ cẩn thận nghe chỉ dẫn từ anh ta, kết quả vẫn làm theo ý mình, còn làm hại đến anh ta!
Hàn Văn Hồng nhìn anh ta: "Tôi nghe nói cậu đã ly hôn."
Từ Trường Thắng rất thản nhiên: "Đã ly hôn!" Rồi chợt bật cười: "Văn Hồng anh biết không? Tôi cứ nghĩ ly hôn cô ta tôi sẽ rất buồn, nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán của tôi, sau khi ly hôn với cô ta tôi lại không có buồn chút nào, thậm chí còn có cảm giác nhẹ nhõm."
Cũng chính sau khi ly hôn anh ta mới phát hiện bản thân không biết từ lúc nào, đã xem Dương Mỹ Ngọc như một gánh nặng.
Anh ta biết mình không nên như vậy, dù sao lúc đó anh ta vẫn chưa ly hôn, nhưng sau khi ly hôn anh ta thật sự không chút hối hận, chỉ cảm thấy may mắn.
Giống như... Dương Mỹ Ngọc cuối cùng cũng đi rồi.
Đúng vậy, cô ta đi rồi và tảng đá cô ta đã đặt lên người anh cũng được lấy đi theo.
Anh ta nghĩ, hóa ra bản thân anh ta cũng là một người tầm thường, anh ta đã sớm không chịu đựng nổi đám đỉa hút m.á.u của nhà họ Dương kia, ngay cả Dương Mỹ Ngọc cũng vậy.
Hàn Văn hồng cũng không nói gì, chuyện ly hôn hay không cũng không có gì hay để nói.
Mẹ Từ lúc này bưng một chén mì đi vào, còn bỏ thêm hai trứng gà nữa: "Văn Hồng, cháu chắc chắn đói bụng lắm rồi? Mau ăn đi."