"Không nóng nảy." Cố Lệ nói: "Nhìn rồi tính tiếp cũng không muộn, xem thái độ của anh ta đối với vợ trước như thế nào, có lẽ không bao lâu sẽ có đáp án."
Cô không tin sẽ có người đàn ông khác giống như Từ Trường Thắng, chịu đựng Dương Mỹ Ngọc dọn không mọi thứ trong nhà còn không có đánh người, cô nghe mẹ Hàn nói, mẹ Hàn cũng nghe chuyện từ chỗ mẹ Từ, Dương Mỹ Ngọc vẫn chứng nào tật nấy chuyển đồ vật về nhà mẹ đẻ, bị nhà chồng đánh một ngày ba bữa.
Nhưng tuy là như vậy thì vẫn vô cùng kiên trì dọn đồ về nhà mẹ đẻ, mà cũng phải nói năng lực nhà họ Dương quả thực không giống nhau.
Nếu Dương Mỹ Ngọc không thể chịu đựng được sự đánh đập tàn bạo của người chồng hiện tại, và khi đó có lẽ Từ Trường Thắng đã quay trở lại làm việc, Dương Mỹ Ngọc và bản lĩnh của nhà họ Dương bên kia có lẽ sẽ muốn gương cũ lại lành.
Cho nên chuyện này không cần phải gấp, nhìn kỹ rồi nói sau.
Cố Quyên cũng gật đầu: "Chị không vội, là mẹ lo lắng cho chị."
Cố Lệ chuyển sang chủ đề khác, nói: "Năm nay cũng nên đưa Hiểu Nguyệt đi học rồi phải không? Em cũng định đưa Tiểu Minh đi cùng con bé."
Cố Quyên nói: "Đúng vậy, chị định năm đưa Hiểu Nguyệt đi học, cứ để chị trả tiền học phí cho Tiểu Minh luôn."
"Sao có thể như vậy được, em là mẹ nuôi của thằng bé, em phải ra tiền." Cố Lệ lắc đầu, cũng nhìn Cố Quyên: "Đến lúc đó nếu có thể được, chị cùng Hiểu Nguyệt Hiểu Tinh liền dọn qua đi, cứ để Tiểu Minh Tiểu Ngọc ở đó, có ba con ch.ó thì cũng không có vấn đề gì lớn, em cũng thường xuyên qua thăm hai đứa nó."
Ban đầu có hai con chó, nhưng sau đó nuôi thêm một con khác, bây giờ trong nhà đã có ba con.
Mà hai anh em Tô Minh cùng Tô Ngọc đã từng sống một mình, bọn nhỏ không có người thân, cha mẹ cũng không còn nữa, nguyên nhân chính là vì như vậy Cố Lệ mới nhận kết nghĩa, cũng có một chút xem xét.
Suy cho cùng, đối với cô mà nói chỉ là vươn tay, gặp được nhau là có duyên, cho nên nếu giúp được thì cô cũng giúp hai anh em họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-355.html.]
"Chuyện này đến lúc đó lại nói." Cố Quyên cảm thấy không muốn dọn đi lắm, nói: "Văn Hồng cũng nên trở lại rồi phải không?"
"Lần này đi khá xa, không nhanh như vậy." Cố Lệ nói, nhưng mà anh chàng thô lỗ kia rời nhà lâu như vậy, cô thật sự có chút nhớ anh.
Cũng không biết hiện tại thế nào?
Lúc này Hàn Văn Hồng cũng rất muốn về nhà vì anh rất nhớ nhà.
Nhưng không chỉ có Từ Trường Thắng gặp khó khăn, mà anh cũng gặp khó khăn, so với Từ Trường Thắng thì cũng không tốt hơn là bao.
Bởi vì một xe hàng hóa này của bọn họ đã bị những thôn dân chặn đường cướp lấy!
Lúc này Hàn Văn Hồng đang cùng người đồng nghiệp mới tên là Đỗ Đào trên đường trở về, sắc mặt Hàn Văn Hồng không chút đổi mà lái xe, còn trên mặt của người đồng nghiệp mới Đỗ Đào là sự đau khổ.
"Là tôi không tốt, không nghe lời của anh đi đường khác, cứ nghĩ muốn đi đường tắt để nhanh hơn, chúng ta cũng có thể nhanh chóng đến nơi cần đến, không ngờ thế mà bị một đám người như vậy đến cướp đi!" Đỗ Đào nghiêm mặt nói.
Hàn Văn Hồng nhìn không chớp mắt nói: "Lúc này nói những lời này cũng vô dụng, quay về nghĩ xem phải nói như thế nào với cấp trên đi."
Đỗ Đào cầu xin anh: "Anh Văn Hồng, tôi đã biết sai rồi nhưng tôi không cố ý, chẳng phải tôi chỉ muốn đi đường tắt để nhanh hơn sao? Làm sao tôi biết chúng ta sẽ gặp chuyện xui xẻo như thế này... Gia đình tôi phải vay nợ mới có thể cho tôi làm công việc này, nếu tôi bị đuổi thì tôi không còn đường sống..."
"Cậu là một thằng đàn ông mới gặp chuyện như thế này đã đòi c.h.ế.t sống?" Hàn Văn Hồng bình tĩnh nói: "Vả lại chuyện này đúng là trách nhiệm của cậu!"
Vì anh lái xe mệt nên đổi với Đỗ Đào, cũng nói cho Đỗ Đào biết đi vào tuyến đường bên trong.
Đỗ Đào đã biết tuyến đường cần đi, nhưng vẫn không muốn đi con đường do Hàn Văn Hồng chỉ dẫn, kết quả khi anh nhắm mắt nghỉ ngơi thì Đỗ Đào đã không đi theo con đường mà anh đã chỉ, tự tiện làm chủ thay đổi đường đi.