Công việc lâm thời chính là như thế, cũng không dễ dàng thay đổi người, trừ khi phẩm đức phẩm hạnh của người đó có vấn đề.
Cũng may còn bảo vệ được công việc.
Tình huống ly hôn cũng coi như là đồng bệnh tương liên với chị cả của cô, chờ đến khi mẹ gặp người, đến lúc đó mẹ cô nhất định sẽ đồng ý cuộc hôn nhân này.
Quả nhiên, khi mẹ Hàn cùng mẹ Cố đến, đầu tiên là nói chuyện với mẹ Từ, mẹ Từ sau khi biết thân phận của đối phương cũng nhiệt tình chào đón, nói chuyện cũng là dứt khoát thống khoái, mẹ Cố vừa thấy đối phương có thái độ như vậy cũng vừa lòng.
Bọn họ cười nói lên chuyện của vị đại phu kia, nói đến chuyện khi đó con trai 'không cẩn thận' bị ngã gãy chân.
Mẹ Từ dẫn bọn họ vào gặp Từ Trường Thắng, mặc dù bây giờ Từ Trường Thắng đang nằm trên giường, nhưng ngũ quan diện mạo không cần phải nói.
Thoạt nhìn mẹ Cố rất hài lòng nên đã an ủi anh ta và nói về những gì con trai bà đã xảy ra, anh ta nhất định sẽ trở lại bình thường.
Lúc này Từ Trường Thắng mới biết thân phận của mẹ Cố, đương nhiên cũng đã nghe mẹ mình nói qua, cho nên có chút xấu hổ.
Khi mọi người rời đi, Từ Trường Thắng bất đắc dĩ nói: "Mẹ, mẹ quá nóng nảy, sao lại để con gặp mọi người trong tình trạng này?"
Mẹ Từ vui vẻ nói: "Không phải chúng ta nóng vội, mà là bà ấy vừa lúc đến xem Nhị Bảo, nghe nói về chuyện của con nên thuận đường ghé qua thăm con. Con xem, người ta có lòng như thế nào đi? Còn mang trứng gà đến đây cho con bồi bổ thân thể, mẹ vợ đau lòng con rể như vậy mẹ cũng xem trọng!"
Từ Trường Thắng: "..."
"Mẹ đã tận mắt nhìn thấy chị cả của Lệ Lệ, nếu không tốt thì mẹ cũng không giới thiệu cho con, cưới chị cả của con bé, về sau con cùng Văn Hồng chính là anh em cột chèo, đây chính chuyện thân càng thêm thân!" Mẹ Tử nói, bà ấy cũng muốn làm thân thích với nhà họ Hàn, đương nhiên cũng vừa lòng gia đình nhà họ Cố!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-353.html.]
Từ Trường Thắng nghĩ đến việc mình cùng Hàn Văn Hồng làm anh em cột chèo cũng cười, cũng nghiêm túc nói: "Hiện tại đừng nói trước, tình huống này của con chưa ổn."
"Hiện tại đương nhiên không nói, chờ đến khi con khoẻ hẳn, đến lúc đó lại sắp xếp cho hai bên gặp mặt." Mẹ Từ tiếp lời nói.
Từ Trường Thắng nghe xong cũng không phản đối.
"Nhưng mà con phải nhớ kỹ cho mẹ, nếu như con dám qua lại với Dương Mỹ Ngọc, đừng nói nhà họ Hàn hay nhà họ Cố sẽ không buông tha con, ngay cả mẹ cùng ba con cũng sẽ đoạn tuyệt quan hệ với con!" Mẹ Từ nhìn anh ta.
"Không có khả năng." Từ Trường Thắng lộ ra một tia chán ghét nói.
Mà lúc này mẹ Cố cũng đã tách ra với mẹ Hàn, bà không có thời gian đi tìm Cố Quyên, nhưng buổi tối, bà sẽ đến chờ Cố Quyên tan làm.
Cố Quyên vừa về đến nhà đã thấy mẹ mình chuẩn bị đầy đủ cơm nước, mang theo hai cô con gái chờ mình về ăn cơm tối.
Cố Quyên cũng không ngạc nhiên, bây giờ mẹ chị đã trở nên tốt hơn, bà cũng rất quan tâm đến mấy chị em trong nhà.
Chính là mới vừa ăn xong thu dọn đồ đạc, mẹ Cố liền bắt đầu nói, Cố Quyên: "..."
"Con có biểu cảm gì thế, đây là mẹ đích thân đi xem cho con, là một người đàn ông cao to tám thước, anh ta không có điểm gì để chê. Mặc dù bây giờ đang bị gãy chân, nhưng sau này sẽ lành. Sau khi bình phục sẽ tiếp tục đi làm việc ở bộ vận tải. Mặc dù anh ta cũng có một cô con gái sau khi ly hôn, nhưng tình trạng cũng giống như con. Không ai chê ai. Ngày lành còn ở phía sau chờ con đâu!" Mẹ Cố nói.
Không thể không nói, hôm nay bà đến thăm Từ Trường Thắng, mặc dù anh ta đang dưỡng thương, sắc mặt không được tốt lắm nhưng vẫn có thể xem được, sau khi khoẻ tuyệt đối sẽ không kém!
Bà liền biết bà thông gia Hàn nhìn người chuẩn, quả nhiên thật sự không tồi, lý tưởng về mọi mặt!
Cố Quyên bất đắc dĩ: "Mẹ, chuyện này để sau này rồi nói, người ta hiện tại còn đang dưỡng bệnh đấy, nói những việc này không thích hợp."