"Mụ già vô liêm sỉ, xem tôi có xé xác bà không!" Mẹ Từ tức giận muốn xông lên xé bà ta.
Tất nhiên cũng bị ai đó chặn lại.
"Con trai của tôi nhất định sẽ khỏe lại, tốt nhất bà nên nhớ kỹ chuyện hôm nay nhà họ Dương các người làm, chờ con trai của tôi khỏi bệnh, xem các người có hối hận c.h.ế.t không, cho dù cả nhà các người quỳ trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không tha thứ cho các người!" Mẹ Từ tức giận nói.
Mẹ Dương cười lạnh một tiếng, phản bác lại: "Thế à? Cho dù con trai của bà có khỏe, nhà họ Dương tôi cũng không thèm quan tâm. Nó là cái thá gì? Lúc đầu là do Mỹ Ngọc nguyện ý gả, nhà họ Dương tôi chưa bao giờ thích nó. Nhưng dù sao cũng có nhiều năm cảm tình, chúc con trai của bà mau chóng bình phục nhé!"
Khỏe lại? Chân bị gãy như vậy, làm sao có thể khỏe lại, cho dù chữa khỏi, cũng vấn là người què, sau này chắc chắn phải dựa vào nạng!
Cuối cùng còn mất việc, sau đó còn lại gì?
Dương Mỹ Ngọc cũng trở về vào lúc này, nhìn thấy tình hình, sao cô ta có thể không biết mẹ Từ muốn ngăn cản cô ta ly hôn?
Nhưng xin lỗi, cô ta đã xin được đơn ly hôn rồi, liền ném đơn ly hôn cho mẹ Từ: "Từ nay về sau, tôi không liên quan gì đến Từ Trường Thắng nữa!"
"Mày nghĩ tao quan tâm đến mày sao, con khốn nạn. Không xem lại phẩm hạnh của mình ra sao à? Trường Thắng nhà tao lúc trước bị mày cho uống bùa mê thuốc lú mới cưới mày, tao hy vọng mày còn có bản lĩnh để hạ gục tên xui xẻo sắp cưới mày, nếu không thì để xem mày có bị đánh c.h.ế.t không!" Mẹ Từ cầm đơn ly hôn mắng chửi.
Bà ấy thật sự rất tức giận, cảm thấy không đáng với con trai mình!
Kể từ khi lớn lên, lần duy nhất đứa con trai ngu ngốc này bất hiếu và tức giận với bà là vì Dương Mỹ Ngọc!
Cuối cùng đổi lại được một tờ đơn ly hôn như vậy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-348.html.]
"Vậy bà không cần lo lắng!" Dương Mỹ Ngọc nhàn nhạt nói: "Hiện tại tôi đã ly hôn với Từ Trường Thắng, cũng không có gì để nói, bà dẫn người đi đi!" Cô ta không có ấn tượng tốt với mẹ Từ.
Mẹ Từ khịt mũi: "Tao thèm vào mà muốn tới đây! Trả lại tiền cho con trai tao, nếu không tao sẽ đến Cục Công an kiện mày!"
"Bà đi đi nếu không chúng tôi cũng tới Cục công an để kiện con trai bà ngoại tình với người phụ nữ ở đơn vị vận tải!" Mẹ Dương nhìn thấy đã lấy được đơn ly hôn, sau này hai nhà hoàn toàn không có quan hệ gì nữa, tâm tình bà ta rất tốt, không sợ hãi chút nào.
Tất nhiên, đoàn người của mẹ Từ sẽ mắng mỏ nhà họ Dương chẳng ra gì, mẹ Dương cũng châm biếm lại.
Dù sao hai nhà tranh cãi ầm ĩ đến mức khiến mọi người đều vây xem náo nhiệt.
Mặc dù cuối cùng mẹ Từ không chiếm được lợi thế nào, cũng không đòi lại được một xu, nhưng chuyện này cũng không nằm ngoài dự đoán, làm sao lấy lại được số tiền đã vào nhà họ Dương chứ?
Hôm nay, bà chỉ muốn gây sự với nhà họ Dương, xé rách hoàn toàn mặt mũi của nhà họ Dương, cắt đứt đường lui để sau này nhà họ Dương không đến chọc phá nữa!
Mẹ Hàn đưa Nhị Bảo về nhà nấu ăn, buổi tối khi Cố Lệ về nhà, bà đã kể lại chuyện đó.
"Đợi chân của Trường Thắng lành lặn, đến lúc hồi phục chấn thương ở chân xong rồi quay trở lại làm việc, nhà họ Dương sẽ hối hận đến tức chết!"
Cố Lệ nói: "Tức c.h.ế.t thì có, nhưng hối hận thì không đâu." Không lấy được gì nên nhà họ Dương muốn Dương Mỹ Ngọc ly hôn để tái hôn từ lâu rồi.
Mẹ Hàn bưng cá hầm ra, bữa tối còn có cá hầm với bánh bao: "Thật là xui xẻo, có phúc mà không biết hưởng. Nếu các cô gái trong làng của chúng ta có thể kết hôn với một người như Trường Thắng, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho cha mẹ của Trường Thắng."
"Cũng không khoa trương như vậy chứ?" Cố Lệ cười nói.
"Khoa trương như vậy đấy." Mẹ Hàn nói: "Hoàn cảnh gia đình Trường Thắng đơn giản, trong nhà chỉ có hai người con trai, anh trai của cậu ta là công nhân kỹ thuật ở bên ngoài, vợ con cũng đi theo không về, mẹ nghe thím của con nói tính cả năm ngoái, đã ba năm rồi họ chưa về nhà lần nào. Ở đây chỉ còn Trường Thắng, ba cậu ta cũng có công việc, tiền lương của cậu ta lại cao như vậy, những điều này không đủ tốt để kết hôn sao? Cái gì cũng không cần lo lắng, dù sao thím của con cũng không phải một người mẹ chồng độc ác."