Từ Trường Thắng như đã sống lại, nhìn bà Hàn và nói: "Thím, thật sự có thể hoàn toàn chữa khỏi sao, sẽ không để lại di chứng trở thành người què giống như bệnh viện nói ạ?"
"Thật sự có thể, cháu cứ việc yên tâm, đợi lát nữa thím về trông nom Đại Bảo và Nhị Bảo, Lệ Lệ mới từ bên ngoài bận việc trở về cũng rất mệt mỏi, thím xem nó trở về mà đôi mắt còn mang theo tơ máu, để nó nghỉ ngơi một đêm, ngày mai lập tức đi liên hệ bác sĩ kia cho cháu." Bà Hàn nói.
"Cháu không vội, không nóng nảy, cứ bảo chị dâu nghỉ ngơi thật tốt đi ạ." Từ Trường Thắng vội vàng nói.
Mẹ Từ cũng kéo tay bà Hàn: "Chị, lần này thật sự cảm ơn chị!"
"Bà không oán trách tôi đến bây giờ mới nói là được rồi." Bà Hàn nói.
"Việc này có gì đâu mà oán trách? Không nắm chắc thì sao chị có thể nói lung tung được?" Mẹ Từ nói.
Mẹ Hàn lại an ủi bọn họ, lúc này mới đi về nhà, Cố Lệ đã ăn no, cũng tắm rửa cho Đại Bảo và Nhị Bảo rồi, nhìn thấy mẹ Hàn trở về thì vội nói: "Mẹ, mẹ trông Đại Bảo và Nhị Bảo ạ, con đi mời bác sĩ kia đến khám cho Trường Thắng."
"Mẹ đã nói với mấy người Trường Thắng rồi, không cần phải gấp gáp, con cứ việc nghỉ ngơi đi, ngày mai lại đi qua." Bà Hàn nói.
Thật ra Cố Lệ là muốn đêm nay đi khám luôn, bởi vì cô biết chắc chắn hiện tại Từ Trường Thắng và mẹ Từ đang rất sốt ruột, hận không thể cho bác sĩ xác định có chữa khỏi hay không. Nhưng mà mẹ chồng cô đã nói ra ngoài rồi, đương nhiên cô sẽ không bác bỏ ý tốt của bà.
Tờ mờ sáng ngày hôm sau, Cô Lệ lập tức đi ra ngoài, đương nhiên mẹ Hàn cũng biết, bà còn bảo cô ăn cơm sáng đã đi.
"Con đưa bác sĩ qua bên kia khám cho Trường Thắng trước, giải phẫu thì không nhanh như vậy đâu, còn phải chuẩn bị các vật dụng khác nữa." Cố Lệ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-343.html.]
Bà Hàn gật đầu bảo cô đi đi.
Cố Lệ đi dạo một vòng bán hết vật tư trong tay rồi mới đến nhà họ Từ, lúc này bầu trời vẫn còn xám xịt, cô đến nhà họ Từ gõ cửa.
Là mẹ Từ đi ra mở cửa, nhìn thấy Cố Lệ thì vô cùng vui vẻ, mà bên người Cố Lệ còn có một ông cụ, ông cụ này còn che kín mặt, hoàn toàn không thể nhìn thấy ông ấy trông như thế nào.
"Thím, đây là bác sĩ lần trước phẫu thuật chân cho em trai cháu, cháu mời ông ấy đến đây khám cho Trường Thắng." Cố Lệ nói.
Mẹ Từ vội vàng gật đầu: "Được, được, được." Sau đó nói với bác sĩ: "Mời ngài vào."
Bác sĩ cũng không nói gì, im lặng bước vào nhà, Cố Lệ nói: "Thím dẫn bác sĩ vào khám cho Trường Thắng đi ạ, trời sắp sáng rồi, bác sĩ phải rời khỏi trước khi trời sáng."
Cố Lệ ở bên ngoài chờ, dù sao Từ Trường Thắng cũng không phải em trai của cô, vẫn phải tị hiềm một chút.
Mẹ Từ không chần chờ, mời bác sĩ đi vào, Từ Trường Thắng cũng đã thức dậy, nhìn vị bác sĩ này vô cùng chuyên nghiệp kiểm tra cho anh ta, cuối cùng nói với giọng điệu già nua: "200 cân lương thực tinh, trước cho 50 cân làm tiền đặt cọc cho tôi mang đi, còn 150 cân còn lại chờ giải phẫu xong đưa sau."
"Bác sĩ, hai chân của tôi thật sự có thể chữa khỏi sao?" Từ Trường Thắng có chút kích động nói.
"Chẳng lẽ cô bé kia mời tôi đến đây mà không nói bản lĩnh của tôi cho các người biết sao? Chỉ cần không phải chặt đứt tay chân thì tôi đều có thể chữa khỏi, nhưng mà không được nói với người khác về tôi bất cứ câu nào, nếu không sau này tôi cũng không cho ai mặt mũi cả!" Bác sĩ nói.
Đương nhiên mẹ Từ và Từ Trường Thắng đều rất vui mừng, nhưng mà rất nhanh lại rầu rĩ, có chút chần chờ: "Bác sĩ, hiện tại trong nhà không có lương thực tinh..."
"Bà muốn cò kè mặc cả sao?" Bác sĩ lập tức nhíu mày: "Giá tôi đưa ra cũng không cao, nể mặt cô bé bên ngoài kia nên không chào giá trên trời, nếu bà cảm thấy 200 cân lương thực tinh đổi lấy hai cái chân của cậu ta không có lời thì thôi vậy!"