Đỗ Tiểu Hà nhìn thấy trạng thái của cô lúc này rất tốt, nên mới gật đầu: "Vậy em về đây, chị Lệ từ từ trở về."
Sau khi Cố Lệ cùng cô ấy tạm biệt thì trở về, xa nhà mấy ngày rồi tất nhiên cô cũng nhớ đến tụi nhỏ.
Khi cô trở về, bà Hàn đang cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn mì.
"Mẹ!" Nhìn thấy Cố Lê trở về, Đại Bào và Nhị Bảo đều chạy đến ôm lấy mẹ của cả hai!
Cố Lệ mỉm cười ôm lấy hai anh em, và nói với bà Hàn: "Mẹ, con về rồi."
Bà Hàn nhìn thấy cô bình an trở về tất nhiên rất vui mừng, cho nên đi đến nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá một lần, lúc này mới yên tâm: "Trở về là tốt rồi, về là tốt rồi!"
Cố Lệ thấy vẻ mặt của bà có chút thay đổi, hỏi: "Mẹ sao vậy?"
"Chú Trường Thắng rất thảm, chú ấy ngồi xe gặp nạn, hai chân đều bị tàn phế!" Đại Bảo nói.
Cố Lệ giật mình nhìn về phía bà Hàn, bà Hàn gật đầu thở dài: "Trường Thắng số thật khổ." Nói xong bà mới nhớ đến điều gì, liền cho Đại Bảo và Nhị Bảo tiếp tục ăn cơm, lôi kéo con dâu đi vào phòng bếp, vừa lấy mì cho cô vừa nhỏ giọng nói: "Lệ Lệ, vị bác sĩ lần trước con tìm được đưa đến xem chân cho cậu út tụi nhỏ, có còn liên hệ không? Không biết có thể mời ông ấy đến xem tình hình của Trường Thắng được không?"
Cố Lệ liền hỏi tình hình lúc này của anh ta.
"Đáng thương lắm, hai cái chân đều gãy, bác sĩ nói cho dù nối lại thì sau này vẫn để lại di chứng, chỉ sợ sau này cũng không thể lái xe tiếp." Bà Hàn thở dài nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-341.html.]
Trong lòng Cố Lệ thoáng an tâm, bác sĩ có thể mời đến, tình hình này cũng không khác gì mấy với em trai của cô, giao cho bác sĩ người máy thì cũng không có vấn đề gì, cũng sẽ không để lại di chứng nào.
Cô nhịn không được nói: "Trường Thắng đã lái xe lâu năm, sao lại có thể xảy ra chuyện bất trắc như vậy?"
Bà Hàn nói: "Vấn đề là không phải do Trường Thắng lái xe, mà là do tài xế mới đến lái xe, bên ngoài gặp đường lầy lội kỹ thuật không tốt còn muốn ra vẻ, mẹ nghe Trường Thắng nói muốn đổi cho tên đó, nhưng kết quả tài xế mới ấy nghĩ muốn thử tay nghề, xe bị lật, nhưng tên kia may mắn chỉ bị vết thương nhẹ, còn Trường Thắng mới tội, con không biết thím con đã khóc thành như thế nào đâu."
Lại nói đến mẹ Từ trước đó đã nằm mơ: "Thím con mấy ngày trước còn nói với mẹ là luôn gặp ác mộng, kết quả không ngờ đó là mối liên kết giữa mẹ con, tính theo thời gian khi bà ấy gặp ác mộng, chẳng phải cũng là lúc Trường Thắng nhập viện ở tỉnh thành sao."
Mấy ngày nay bà Hàn cũng lo lắng không yên, bởi vì không chỉ có mỗi Trường Thắng mà bên cạnh con trai bà cũng có tài xế mới, con trai bà dù thế nào cũng không thể có chuyện gì.
Tất nhiên Cố Lệ biết lo lắng của bà, nếu không phải cô đã đặt cái lồng bảo vệ ở bên người Hàn Văn Hồng, thì có lẽ cô cũng sẽ rất căng thẳng.
"Mẹ yên tâm đi, Văn Hồng không sao đâu." Cố Lệ an ủi nói: "Con vẫn còn liên hệ với vị bác sĩ già kia, có ông ấy rồi thì chân của Trường Thắng sau này sẽ không để lại di chứng nào, chân của em trai con trước đó cũng được bác sĩ ấy nói như vậy, lúc này chẳng phải đã có thể chạy nhảy rồi sao?
Bà Hàn nghe vậy rất vui mừng: "Được được, vậy là tốt rồi, con không biết mấy ngày nay thím của con buồn rầu như thế nào đâu, đừng nói bà ấy, mẹ thấy cũng buồn rầu theo, nhưng cũng không biết bác sĩ ấy còn ở nơi đó không, nên cũng không dám cho bọn họ hy vọng rồi lại thất vọng, vì vậy mới không nói."
"Vậy để Đại Bảo và Nhị Bảo con chăm cho, mẹ đến chỗ thím cùng Trường Thắng nói cho họ biết, chỉ có điều bác sĩ già kia không thích nói chuyện, cũng không muốn tiết lộ thân phận của mình, chỉ để hai người ấy biết là được, những người khác thì mẹ đừng nói." Cố Lệ nói.
Bà Hàn gật đầu: "Được, con yên tâm, mẹ chắc chắn sẽ không tiết lộ bác sĩ già đó đâu." Bưng mì đến: "Mẹ đi báo tin tốt cho thím con trước, con ăn trước đi."
Dặn dò xong chuyện trong nhà, bà Hàn liền vội vàng chạy đến nhà Trường Thắng.