Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 340

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:15:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tâm Cố Lệ càng thêm áy náy, nhưng trên mặt vẫn rất bình tĩnh: "Tôi sẽ trở về suy nghĩ."

"Hiếm khi được đến đây một chuyến, cũng không thể như vậy mà trở về, ngày mai tôi dẫn đồng chí Cố Lệ đến nhà máy khác tham quan được chứ? Tôi tin chắc những Xưởng trưởng khác cũng sẽ chào đón đồng chí Cố Lệ đến thăm." Xưởng trưởng Ngô nói.

Tâm Cố Lệ thật sự d.a.o động, bởi vì đây có thể làm quen với những xưởng trưởng của các xưởng khác, những người này đều là mạng lưới quan hệ.

Cho nên sau khi suy nghĩ, Cố Lệ nói với Mã Trọng Dương và Thẩm Văn Võ: "Ngày mai hai người thu dọn đồ trở về trước, tiểu Hà ở lại với tôi hai ngày."

Tất nhiên Mã Trọng Dương và Thẩm Văn Võ không ý kiến gì, ngày hôm sau bọn họ liền đưa những đồ vật do xưởng trưởng Ngô cấp đến, ngồi xe quay về thị trấn.

Rất nhanh, quản lý Trần cũng đã biết được những gì bọn họ đã trải qua trong chuyến đi đến tỉnh thành lần này, nghe thấy Cố Lệ được xưởng trưởng Ngô chân thành mời, ông ta nhịn không được khẽ thở dài, cảm thấy tướng lĩnh này sợ không giữ lại được.

Nhưng mà cũng không có gì để nói, bởi vì nhân tài như cô mà ở lại chỗ thu mua, thì ít nhiều gì cũng là nhân tài không được trọng dụng.

Cố Lệ cùng Đỗ Tiểu Hà ở tỉnh thành chờ hai ngày, trong thời gian đó họ đã đi qua một số nhà máy, đều là những máy móc bị hỏng không thể sửa, tất nhiên Cố Lệ cũng không keo kiệt, sau khi xem qua thì sửa giúp bọn họ còn đổi linh kiện nếu có linh kiện thay thế, còn nếu không có linh kiện để thay thế thì cô chỉ có thể chỉ ra vấn đề nằm ở đâu, nhờ những người thợ khác đến đổi, hoặc cũng có thể đợi lần sau cô đến sẽ thay giúp.

Hai ngày sau, Cố Lệ dẫn theo Đỗ Tiểu Hà trở về thị trấn.

"Xưởng trưởng Ngô, ông phải ra sức đưa đồng chí Cố Lệ đến đây, cô ấy thật sự là một nhân tài!" Xưởng trưởng của nhà máy hóa chất thường dùng, nói.

Xưởng trưởng Ngô gật đầu: "Điều kiện thì tôi đã nói cho đồng chí Cố Lệ, giờ chỉ quan trọng đồng chí Cố Lệ có bằng lòng đến đây hay không thôi."

"Ông đã đặt điều kiện gì?" Xưởng trưởng nhà máy dệt hỏi.

Xưởng trưởng Ngô liền nói chi tiết, xưởng trưởng nhà máy dệt nói: "Không tệ, vậy để cho đồng chí Cố Lệ suy nghĩ đi." Điều kiện đưa ra thật sự không kém.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-340.html.]

Khi Cố Lệ cùng Đỗ Tiểu Hà trên xe quay về, Đỗ Tiểu Hà đã hỏi: "Chị Lệ, chị có đi đến tỉnh thành làm việc không?"

Cố Lệ lắc đầu: "Tạm thời sẽ không."

Trước mắt cô không có dự tính kia, hơn nữa cô cũng chưa nói qua với bà Hàn còn có Hàn Văn Hồng nữa, chuyện này cũng không thể vội, để về rồi suy nghĩ sau.

Cô nói xong liền nhắm mắt lại, tiếp tục học hỏi kiến thức, từ ngày sửa chữa máy cho xưởng trưởng Ngô xong, buổi tối cô đều bắt đầu, cô bắt đầu cố gắng học hỏi các kiến thức về máy móc.

Những thứ này chỉ có học mới có thể là của mình, cũng không thể quá mức dựa dẫm vào người máy tương lai đúng không? Lỡ như một ngày nào đó không còn nữa thì làm sao bây giờ?

Cho nên bản thân phải cố gắng học.

Vối dĩ đối với những chuyện này, không phải cô không có thiên phú, có thầy giáo tay cầm tay dạy học còn có các loại máy móc để luyện tập, cô cảm thấy bản thân mình cũng có thể thành tài nhỉ?

Mặc dù bản thân có một chút tự mình tìm phiền toái, nhưng mà Cố Lệ cũng không hối hận, cô nghĩ nếu có thể phát triển được lĩnh vực sản xuất thì cũng rất tốt mà đúng không?

Đỗ Tiểu Hà cũng biết, hai ngày nay cô cũng đã mệt mỏi nên không làm phiền cô nữa.

Bấy lâu nay, chị Lệ là người cô ấy rất khâm phục, thật sự là rất lợi hại, máy móc được cô sửa chữa, sẽ không còn cần sửa chữa lại nữa. Còn nếu sửa không được cũng là do linh kiện đã bị hư chưa từng thay cái mới, nên cũng không có gì lạ khi mấy xưởng trưởng đều muốn cô ở lại tỉnh thành.

Có chị Lệ ở đây, sau này máy móc có bị hư chẳng phải đã có người sửa sao, cũng sẽ không còn làm chậm chạp quá trình sản xuất.

Mãi cho đến thị trấn Cố Lệ mới mở mắt, trong mắt người bên ngoài cô giống như đang ngủ.

"Chị Lệ, em tiễn chị về nhà nhé?" Đỗ Tiểu Hà hỏi.

"Không cần đâu, em cũng vất vả rồi, mau trở về đi." Cố Lệ cười nói.

Loading...