Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 339
Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:06:41
Lượt xem: 9
Cố Lệ mỉm cười, thức ăn trong nhà máy lớn cũng khá ngon, xưởng trưởng Ngô còn gọi người đặc biệt cho Cố Lệ thêm một phần sườn lợn, Cố Lệ cũng không khách sáo, nhìn thấy Đỗ Tiểu Hà thèm muốn cô cũng chia cho cô ấy một miếng trước khi động đũa.
"Em cảm ơn chị Lệ, em cũng không khách sáo nha!" Đỗ Tiểu Hà mừng vô cùng.
Bọn họ ăn cùng bàn với xưởng trưởng Ngô và quản sự Trịnh, nên tất nhiên cũng khiến cho những người khác chú ý, không ít người nhìn về phía bên này, Mã Trọng Dương, Thẩm Văn Võ còn có Đỗ Tiểu Hà được hưởng hào quang ké, bọn họ lần này đúng là cũng được vẻ vang theo.
Nhưng Cố Lệ cũng không thấy có gì đáng tự hào, bởi vì cô biết những gì cô có được là từ đâu ra, sau khi cơn nước xong cô cũng sửa xong cái máy thứ hai, bởi vì đã có cái máy đầu tiên làm mẫu nên lúc này cũng tiết kiệm không ít thời gian, chỉ mới hai tiếng đã xong, còn thay đổi được năm linh kiện khác.
Nhìn thấy chiếc máy thứ hai bị bỏ hoang một năm, giờ đã được hoạt động trở lại, xưởng trưởng Ngô cũng không do dự nữa trực tiếp mời chào Cố Lệ: "Đồng chí Cố có muốn đến tỉnh thành này làm việc không? Nhà máy của chúng tôi có thể hỗ trợ đưa gia đình của đồng chí Cố đến đây cùng, hộ khẩu, hay nhà ở đều sẽ được chúng tôi lo chu toàn, một tháng nhà máy có thể trả lương cho cô bốn mươi lăm đồng, còn có những loại phúc lợi khác, công việc cũng đơn giản sẽ không để đồng chí Cố cảm thấy phức tạp."
Cố Lệ sửng sốt một chút, nhưng mà vẫn ăn ngay nói thật, nói: "Hai máy này đã được sửa xong, chỉ cần bảo quản cho tốt, trong ba năm sẽ không xảy ra vấn đề gì nên cũng không cần tôi đến đây."
"Tôi tất nhiên tin tưởng vào kỹ thuật của đồng chí Cố." Xưởng trưởng Ngô nói: "Chỉ có điều tôi cảm thấy với kỹ thuật như vậy của đồng chí Cố mà ở lại thị trấn nhỏ, còn là chỗ thu mua thì thật sự rất uổng phí một nhân tài, đất nước chúng ta lúc này đang cần những nhân viên có kỹ thuật như đồng chí Cố để nâng cao sản xuất, vì vậy tôi rất chân thành mời đồng chí Cố đến đây. Nếu đồng chí Cố đồng ý ở lại tỉnh thành này, tôi sẽ sắp xếp thật tốt cho đồng chí Cố, rất nhiều nhà máy trong tỉnh thành này có nhiều máy móc bị sử dụng quá nhiều nên hỏng, đến lúc đó đã có nơi để đồng chí Cố phát huy năng lực."
Mã Trọng Dương cùng Trầm Văn Võ còn có Đỗ Tiểu Hà đều không nhịn được nhìn về phía Cố Lệ, lời mời này nếu đổi lại là bọn họ thì bọn họ sẽ không từ chối.
Cố Lệ cũng d.a.o động không ít, nhưng cô cũng băn khoăn rất lớn, nói: "Tôi rất biết ơn với lời mời của xưởng trưởng Ngô, nhưng mà tôi cũng chỉ đúng lúc gặp may mà sửa chữa được thôi, tôi không thể lo liệu những chuyện khác."
Ít nhiều gì cô cũng chột dạ, cô quyết định từ nay sẽ lợi dụng vào lúc buổi tối đi ngủ, cùng người máy học tập sửa chữa, bởi vì công việc này của cô càng làm sẽ càng lớn, cô có hơi lo lắng, không cố gắng cũng không được!
Xưởng trưởng Ngô có ấn tượng rất tốt đối với cô, thế nào gọi là khiêm tốn? Đồng chí Cố Lệ chính là khiêm tốn!
Máy móc đã hư bao lâu, mời biết bao nhiêu thợ đến sữa, ngay cả Trình sư phụ vẫn thường xuyên đến thế nhưng kết quả vẫn không được gì, mà hôm nay, đồng chí Cố Lệ đến đây đã có thể sửa được hai cái máy, thế mà cô còn nói do may mắn, điều này thật sự rất khiêm tốn!
"Tôi cũng biết mình có hơi đột ngột, nhưng mà đồng chí Cố Lệ cũng không cần quyết định vội, có thể trở về nhà bàn bạc với người nhà một chút, cũng nên cân nhắc một chút." Xưởng trưởng Ngô nghiêm túc nhìn cô: "Tôi hy vọng, đồng chí có thể góp một phần nhỏ công sức vào phần xây dựng cho đất nước chúng ta, tôi cũng tin tưởng vào năng lực của đồng chí Cố Lệ có thể làm được!"
Chương 340
Tâm Cố Lệ càng thêm áy náy, nhưng trên mặt vẫn rất bình tĩnh: "Tôi sẽ trở về suy nghĩ."
"Hiếm khi được đến đây một chuyến, cũng không thể như vậy mà trở về, ngày mai tôi dẫn đồng chí Cố Lệ đến nhà máy khác tham quan được chứ? Tôi tin chắc những Xưởng trưởng khác cũng sẽ chào đón đồng chí Cố Lệ đến thăm." Xưởng trưởng Ngô nói.
Tâm Cố Lệ thật sự d.a.o động, bởi vì đây có thể làm quen với những xưởng trưởng của các xưởng khác, những người này đều là mạng lưới quan hệ.
Cho nên sau khi suy nghĩ, Cố Lệ nói với Mã Trọng Dương và Thẩm Văn Võ: "Ngày mai hai người thu dọn đồ trở về trước, tiểu Hà ở lại với tôi hai ngày."
Tất nhiên Mã Trọng Dương và Thẩm Văn Võ không ý kiến gì, ngày hôm sau bọn họ liền đưa những đồ vật do xưởng trưởng Ngô cấp đến, ngồi xe quay về thị trấn.
Rất nhanh, quản lý Trần cũng đã biết được những gì bọn họ đã trải qua trong chuyến đi đến tỉnh thành lần này, nghe thấy Cố Lệ được xưởng trưởng Ngô chân thành mời, ông ta nhịn không được khẽ thở dài, cảm thấy tướng lĩnh này sợ không giữ lại được.
Nhưng mà cũng không có gì để nói, bởi vì nhân tài như cô mà ở lại chỗ thu mua, thì ít nhiều gì cũng là nhân tài không được trọng dụng.
Cố Lệ cùng Đỗ Tiểu Hà ở tỉnh thành chờ hai ngày, trong thời gian đó họ đã đi qua một số nhà máy, đều là những máy móc bị hỏng không thể sửa, tất nhiên Cố Lệ cũng không keo kiệt, sau khi xem qua thì sửa giúp bọn họ còn đổi linh kiện nếu có linh kiện thay thế, còn nếu không có linh kiện để thay thế thì cô chỉ có thể chỉ ra vấn đề nằm ở đâu, nhờ những người thợ khác đến đổi, hoặc cũng có thể đợi lần sau cô đến sẽ thay giúp.
Hai ngày sau, Cố Lệ dẫn theo Đỗ Tiểu Hà trở về thị trấn.
"Xưởng trưởng Ngô, ông phải ra sức đưa đồng chí Cố Lệ đến đây, cô ấy thật sự là một nhân tài!" Xưởng trưởng của nhà máy hóa chất thường dùng, nói.
Xưởng trưởng Ngô gật đầu: "Điều kiện thì tôi đã nói cho đồng chí Cố Lệ, giờ chỉ quan trọng đồng chí Cố Lệ có bằng lòng đến đây hay không thôi."
"Ông đã đặt điều kiện gì?" Xưởng trưởng nhà máy dệt hỏi.
Xưởng trưởng Ngô liền nói chi tiết, xưởng trưởng nhà máy dệt nói: "Không tệ, vậy để cho đồng chí Cố Lệ suy nghĩ đi." Điều kiện đưa ra thật sự không kém.
Khi Cố Lệ cùng Đỗ Tiểu Hà trên xe quay về, Đỗ Tiểu Hà đã hỏi: "Chị Lệ, chị có đi đến tỉnh thành làm việc không?"
Cố Lệ lắc đầu: "Tạm thời sẽ không."
Trước mắt cô không có dự tính kia, hơn nữa cô cũng chưa nói qua với bà Hàn còn có Hàn Văn Hồng nữa, chuyện này cũng không thể vội, để về rồi suy nghĩ sau.
Cô nói xong liền nhắm mắt lại, tiếp tục học hỏi kiến thức, từ ngày sửa chữa máy cho xưởng trưởng Ngô xong, buổi tối cô đều bắt đầu, cô bắt đầu cố gắng học hỏi các kiến thức về máy móc.
Những thứ này chỉ có học mới có thể là của mình, cũng không thể quá mức dựa dẫm vào người máy tương lai đúng không? Lỡ như một ngày nào đó không còn nữa thì làm sao bây giờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-339.html.]
Cho nên bản thân phải cố gắng học.
Vối dĩ đối với những chuyện này, không phải cô không có thiên phú, có thầy giáo tay cầm tay dạy học còn có các loại máy móc để luyện tập, cô cảm thấy bản thân mình cũng có thể thành tài nhỉ?
Mặc dù bản thân có một chút tự mình tìm phiền toái, nhưng mà Cố Lệ cũng không hối hận, cô nghĩ nếu có thể phát triển được lĩnh vực sản xuất thì cũng rất tốt mà đúng không?
Đỗ Tiểu Hà cũng biết, hai ngày nay cô cũng đã mệt mỏi nên không làm phiền cô nữa.
Bấy lâu nay, chị Lệ là người cô ấy rất khâm phục, thật sự là rất lợi hại, máy móc được cô sửa chữa, sẽ không còn cần sửa chữa lại nữa. Còn nếu sửa không được cũng là do linh kiện đã bị hư chưa từng thay cái mới, nên cũng không có gì lạ khi mấy xưởng trưởng đều muốn cô ở lại tỉnh thành.
Có chị Lệ ở đây, sau này máy móc có bị hư chẳng phải đã có người sửa sao, cũng sẽ không còn làm chậm chạp quá trình sản xuất.
Mãi cho đến thị trấn Cố Lệ mới mở mắt, trong mắt người bên ngoài cô giống như đang ngủ.
"Chị Lệ, em tiễn chị về nhà nhé?" Đỗ Tiểu Hà hỏi.
"Không cần đâu, em cũng vất vả rồi, mau trở về đi." Cố Lệ cười nói.
Chương 341
Đỗ Tiểu Hà nhìn thấy trạng thái của cô lúc này rất tốt, nên mới gật đầu: "Vậy em về đây, chị Lệ từ từ trở về."
Sau khi Cố Lệ cùng cô ấy tạm biệt thì trở về, xa nhà mấy ngày rồi tất nhiên cô cũng nhớ đến tụi nhỏ.
Khi cô trở về, bà Hàn đang cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn mì.
"Mẹ!" Nhìn thấy Cố Lê trở về, Đại Bào và Nhị Bảo đều chạy đến ôm lấy mẹ của cả hai!
Cố Lệ mỉm cười ôm lấy hai anh em, và nói với bà Hàn: "Mẹ, con về rồi."
Bà Hàn nhìn thấy cô bình an trở về tất nhiên rất vui mừng, cho nên đi đến nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá một lần, lúc này mới yên tâm: "Trở về là tốt rồi, về là tốt rồi!"
Cố Lệ thấy vẻ mặt của bà có chút thay đổi, hỏi: "Mẹ sao vậy?"
"Chú Trường Thắng rất thảm, chú ấy ngồi xe gặp nạn, hai chân đều bị tàn phế!" Đại Bảo nói.
Cố Lệ giật mình nhìn về phía bà Hàn, bà Hàn gật đầu thở dài: "Trường Thắng số thật khổ." Nói xong bà mới nhớ đến điều gì, liền cho Đại Bảo và Nhị Bảo tiếp tục ăn cơm, lôi kéo con dâu đi vào phòng bếp, vừa lấy mì cho cô vừa nhỏ giọng nói: "Lệ Lệ, vị bác sĩ lần trước con tìm được đưa đến xem chân cho cậu út tụi nhỏ, có còn liên hệ không? Không biết có thể mời ông ấy đến xem tình hình của Trường Thắng được không?"
Cố Lệ liền hỏi tình hình lúc này của anh ta.
"Đáng thương lắm, hai cái chân đều gãy, bác sĩ nói cho dù nối lại thì sau này vẫn để lại di chứng, chỉ sợ sau này cũng không thể lái xe tiếp." Bà Hàn thở dài nói.
Trong lòng Cố Lệ thoáng an tâm, bác sĩ có thể mời đến, tình hình này cũng không khác gì mấy với em trai của cô, giao cho bác sĩ người máy thì cũng không có vấn đề gì, cũng sẽ không để lại di chứng nào.
Cô nhịn không được nói: "Trường Thắng đã lái xe lâu năm, sao lại có thể xảy ra chuyện bất trắc như vậy?"
Bà Hàn nói: "Vấn đề là không phải do Trường Thắng lái xe, mà là do tài xế mới đến lái xe, bên ngoài gặp đường lầy lội kỹ thuật không tốt còn muốn ra vẻ, mẹ nghe Trường Thắng nói muốn đổi cho tên đó, nhưng kết quả tài xế mới ấy nghĩ muốn thử tay nghề, xe bị lật, nhưng tên kia may mắn chỉ bị vết thương nhẹ, còn Trường Thắng mới tội, con không biết thím con đã khóc thành như thế nào đâu."
Lại nói đến mẹ Từ trước đó đã nằm mơ: "Thím con mấy ngày trước còn nói với mẹ là luôn gặp ác mộng, kết quả không ngờ đó là mối liên kết giữa mẹ con, tính theo thời gian khi bà ấy gặp ác mộng, chẳng phải cũng là lúc Trường Thắng nhập viện ở tỉnh thành sao."
Mấy ngày nay bà Hàn cũng lo lắng không yên, bởi vì không chỉ có mỗi Trường Thắng mà bên cạnh con trai bà cũng có tài xế mới, con trai bà dù thế nào cũng không thể có chuyện gì.
Tất nhiên Cố Lệ biết lo lắng của bà, nếu không phải cô đã đặt cái lồng bảo vệ ở bên người Hàn Văn Hồng, thì có lẽ cô cũng sẽ rất căng thẳng.
"Mẹ yên tâm đi, Văn Hồng không sao đâu." Cố Lệ an ủi nói: "Con vẫn còn liên hệ với vị bác sĩ già kia, có ông ấy rồi thì chân của Trường Thắng sau này sẽ không để lại di chứng nào, chân của em trai con trước đó cũng được bác sĩ ấy nói như vậy, lúc này chẳng phải đã có thể chạy nhảy rồi sao?
Bà Hàn nghe vậy rất vui mừng: "Được được, vậy là tốt rồi, con không biết mấy ngày nay thím của con buồn rầu như thế nào đâu, đừng nói bà ấy, mẹ thấy cũng buồn rầu theo, nhưng cũng không biết bác sĩ ấy còn ở nơi đó không, nên cũng không dám cho bọn họ hy vọng rồi lại thất vọng, vì vậy mới không nói."
"Vậy để Đại Bảo và Nhị Bảo con chăm cho, mẹ đến chỗ thím cùng Trường Thắng nói cho họ biết, chỉ có điều bác sĩ già kia không thích nói chuyện, cũng không muốn tiết lộ thân phận của mình, chỉ để hai người ấy biết là được, những người khác thì mẹ đừng nói." Cố Lệ nói.
Bà Hàn gật đầu: "Được, con yên tâm, mẹ chắc chắn sẽ không tiết lộ bác sĩ già đó đâu." Bưng mì đến: "Mẹ đi báo tin tốt cho thím con trước, con ăn trước đi."
Dặn dò xong chuyện trong nhà, bà Hàn liền vội vàng chạy đến nhà Trường Thắng.